Bài viết

Dấu chân trong đêm

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, rừng trên tuyến Đường Trường Sơn tối đến mức không nhìn rõ mặt nhau. Không trăng, không sao, chỉ có màn đêm dày đặc và tiếng gió lùa qua tán cây.

Tổ hành quân nối thành một hàng dài.
Người đi đầu là Lâm – người đã quen đường rừng.
Theo sau là Hòa, rồi đến Tùng và mấy anh em phía sau.

Không ai được bật đèn.
Mỗi bước đi đều phải thật khẽ, thật chắc.

Lâm bước chậm, mắt dõi xuống đất. Con đường sau cơn mưa trở nên trơn trượt, dấu chân vừa in xuống đã bị nước nhòe đi.

Anh dừng lại một chút, rồi giậm mạnh chân xuống đất, tạo thành một dấu rõ hơn.

“Bám theo dấu chân tôi.” – Lâm nói nhỏ.

Hòa cúi xuống, nhìn kỹ.
Một dấu chân in trên nền đất ẩm.

Cậu đặt chân mình trùng lên đó.
Rồi bước tiếp.

Cứ thế, từng người một lặng lẽ đi theo dấu chân phía trước.

Không cần gọi tên.
Không cần nhìn rõ mặt.

Chỉ cần tin rằng người đi trước biết đường.

Có đoạn dốc trơn, Tùng trượt chân, suýt ngã. Hòa phía sau kịp đưa tay giữ lại.

“Cẩn thận.” – chỉ một lời nhắc khẽ.

Lâm phía trước lại dừng lại, giậm thêm vài dấu rõ hơn.
Anh không quay lại, nhưng biết phía sau đang cần.

Đêm càng sâu, đường càng khó đi. Có lúc dấu chân bị xóa nhòa, cả tổ phải dừng lại vài giây.

Lâm cúi xuống, dò lại hướng, rồi tiếp tục bước.
Một dấu chân mới lại hiện ra.

Cả hàng người lại nối nhau đi tiếp.

Chậm… nhưng không ai lạc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn