Dấu Chân Trong Đêm Rừng Trường Sơn-NDC
“Tôi cùng đơn vị hành quân trong một đêm tối trên đường Trường Sơn.
Bầu trời không trăng, chỉ có tiếng côn trùng rả rích.
Đường rừng lầy lội sau cơn mưa lớn.
Mỗi bước đi đều phải rất cẩn thận để tránh trượt ngã.
Ba lô nặng khiến vai tôi đau nhức liên tục.
Nhưng không ai được phép dừng lại.
Chúng tôi phải giữ đội hình thật chặt.
Có lúc nghe tiếng máy bay địch từ xa.
Tất cả lập tức nằm xuống im lặng.
Tim ai cũng đập rất mạnh.
Sau khi an toàn, chúng tôi lại tiếp tục di chuyển.
Tinh thần đồng đội giúp mọi người vượt qua nỗi sợ.
Có người mệt lả nhưng vẫn cố gắng đi tiếp.
Không ai muốn bị bỏ lại phía sau.
Đêm dài như vô tận.
Nhưng mục tiêu phía trước luôn thôi thúc chúng tôi.
Khi đến điểm dừng, ai cũng kiệt sức.
Nhưng trong lòng lại rất tự hào.
Vì đã hoàn thành nhiệm vụ gian khổ.
Đó là ký ức không thể quên của tôi.”



