Dấu Chân Trong Đêm Sương
Khi dẫm phải mìn trong lúc dẫn đường, chiến sĩ giao liên K’Dần đã kiên quyết yêu cầu đồng đội là Sáng bỏ mặc mình để tiếp tục đưa đoàn cán bộ về đích an toàn. K’Dần hy sinh để bảo vệ nhiệm vụ và mạng sống cho cả đoàn. Tình đồng chí ở đây là trách nhiệm tối thượng, là sự lựa chọn đau đớn nhưng cao cả: hy sinh bản thân để đồng đội hoàn thành sứ mệnh.
Tại một cánh rừng già giáp biên giới, Ông K’Dần (người dân tộc Giẻ Triêng) và Sáng là hai chiến sĩ giao liên có nhiệm vụ dẫn một đoàn cán bộ quan trọng băng qua "tọa độ chết" – nơi địch rải mìn lá và lựu đạn gài dày đặc.
"Sáng! Đứng yên đó. Mìn đã kích hoạt rồi. Mày dẫn đoàn đi vòng lối khác, cách đây 50 mét có gốc cây kơnia già, hướng đó an toàn."
"Không! Để em dùng dao găm luồn xuống giữ kíp cho anh rút chân ra!" – Sáng nghẹn ngào, lấy con dao định bò tới.
"Mày là giao liên, nhiệm vụ của mày là đưa đoàn đi đến đích an toàn. Nếu cả hai đứa cùng chết ở đây, đoàn sẽ mất phương hướng. Đi ngay! Đây là lệnh!"
"Anh K’Dần ơi, cả đoàn năm ấy đều về đích an toàn... Chỉ có dấu chân anh là dừng lại ở đây thôi."



