Bài viết

Dấu Chân Trong Đêm Sương

Khi dẫm phải mìn trong lúc dẫn đường, chiến sĩ giao liên K’Dần đã kiên quyết yêu cầu đồng đội là Sáng bỏ mặc mình để tiếp tục đưa đoàn cán bộ về đích an toàn. K’Dần hy sinh để bảo vệ nhiệm vụ và mạng sống cho cả đoàn. Tình đồng chí ở đây là trách nhiệm tối thượng, là sự lựa chọn đau đớn nhưng cao cả: hy sinh bản thân để đồng đội hoàn thành sứ mệnh.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại một cánh rừng già giáp biên giới, Ông K’Dần (người dân tộc Giẻ Triêng) và Sáng là hai chiến sĩ giao liên có nhiệm vụ dẫn một đoàn cán bộ quan trọng băng qua "tọa độ chết" – nơi địch rải mìn lá và lựu đạn gài dày đặc.

Đêm đó, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Để đảm bảo an toàn cho đoàn, K’Dần và Sáng quyết định đi trước để dò đường. K’Dần đi đầu, Sáng đi cách đó vài mét để cảnh giới. Theo quy ước, người đi trước phải đặt chân đúng vào những vị trí an toàn để người sau bước theo.Đang đi, K’Dần bỗng khựng lại. Một tiếng "tạch" rất nhỏ vang lên dưới gót chân ông. K’Dần biết mình đã dẫm phải mìn râu tôm – loại mìn chỉ cần nhấc chân lên là nổ. Ông đứng im như tượng đá, mồ hôi vã ra dù trời đang lạnh buốt.Sáng phát hiện ra, định lao tới nhưng K’Dần ra hiệu dừng lại bằng tay. Ông thì thầm bằng giọng kiên quyết:
  • "Sáng! Đứng yên đó. Mìn đã kích hoạt rồi. Mày dẫn đoàn đi vòng lối khác, cách đây 50 mét có gốc cây kơnia già, hướng đó an toàn."

  • "Không! Để em dùng dao găm luồn xuống giữ kíp cho anh rút chân ra!" – Sáng nghẹn ngào, lấy con dao định bò tới.

  • K’Dần trừng mắt nhìn bạn:
    • "Mày là giao liên, nhiệm vụ của mày là đưa đoàn đi đến đích an toàn. Nếu cả hai đứa cùng chết ở đây, đoàn sẽ mất phương hướng. Đi ngay! Đây là lệnh!"

    Sáng đứng chôn chân, nước mắt tuôn rơi. Anh hiểu rằng nếu anh cố cứu, có thể cả hai sẽ cùng hy sinh và nhiệm vụ sẽ thất bại. Anh cắn răng, chào hiệp đồng lần cuối với người đồng chí rồi lặng lẽ quay lại dẫn đoàn đi vòng lối khác.Khi đoàn cán bộ đã đi xa và an toàn, một tiếng nổ vang lên xé toạc màn đêm yên tĩnh. K’Dần đã nằm lại giữa rừng già để giữ vững "mạch máu" cho con đường.Sau chiến tranh, Sáng trở lại khu rừng năm xưa, ông không tìm thấy hài cốt của bạn, chỉ thấy một vùng đất đã xanh cỏ. Ông cúi xuống, đặt một đôi dép cao su mới lên chỗ K’Dần ngã xuống và khóc:
    • "Anh K’Dần ơi, cả đoàn năm ấy đều về đích an toàn... Chỉ có dấu chân anh là dừng lại ở đây thôi."

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn