Khác

Dấu chân trong rừng sâu

Một cậu bé giao liên ở Bạch Thông đã vượt qua nỗi sợ hãi và hiểm nguy để mang tin quan trọng xuyên qua rừng, góp phần giữ vững liên lạc trong thời chiến.

Thái Nguyên17/03/2026Nguyễn Trọng Nhân (trường THCS Phủ Thông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1948, rừng Bạch Thông dày đặc và tĩnh lặng đến mức mỗi bước chân đều trở nên rõ ràng. Lâm khi ấy mới 14 tuổi, nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn. Cậu được giao nhiệm vụ làm giao liên—một công việc mà người lớn còn phải e dè.

Bức thư hôm đó được cuộn lại, giấu trong ống tre nhỏ, buộc chặt bên hông. Người cán bộ trước khi đi chỉ nói:
“Đường này nguy hiểm, nhưng chỉ có cháu mới đi kịp.”

Lâm không hỏi thêm. Cậu biết, trong thời chiến, có những việc không cần giải thích.

Con đường cậu đi không phải là đường mòn, mà là những lối đi do chính chân người tạo nên. Rừng sâu, cây cao che kín ánh sáng. Có lúc cậu phải bò qua những bụi gai, có lúc lội qua suối lạnh buốt đến tê chân.

Đến giữa đường, cậu nghe thấy tiếng động. Không phải tiếng thú rừng—mà là tiếng người.

Quân địch.

Tim cậu đập dồn dập. Cậu nhanh chóng trèo lên một cây lớn, nép mình giữa tán lá. Dưới đất, hai tên lính đi qua, vừa nói chuyện vừa cười lớn. Một trong số đó dừng lại ngay dưới gốc cây.

Chỉ cần nhìn lên… là mọi thứ kết thúc.

Lâm nín thở. Thời gian như ngừng trôi.

Nhưng rồi, chúng bỏ đi.

Cậu đợi rất lâu, đến khi chắc chắn an toàn mới dám xuống. Đôi chân run lên, nhưng cậu vẫn tiếp tục đi.

Khi đến được điểm hẹn, trời đã tối. Người nhận thư mở ra, ánh mắt thay đổi ngay lập tức.

“Tin này quan trọng lắm. Cháu làm tốt lắm.”

Lâm không nói gì, chỉ ngồi xuống, thở dốc. Lần đầu tiên, cậu hiểu rõ: một bước chân của mình có thể thay đổi cả một trận đánh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu chân trong rừng sâu | Câu chuyện thời hoa lửa