Dấu chân trong sương
Một cuộc hành quân trong sương mù dày đặc khiến người lính phải dựa vào nhau để sống sót.
Sáng hôm đó, sương dày đến mức không nhìn thấy người phía trước.
Chúng tôi phải bám theo dấu chân nhau mà đi.
Chỉ cần lạc một bước, có thể mất phương hướng ngay.
Tôi đi sau anh Tâm. Dấu chân anh in trên đất ướt, rõ ràng.
Có lúc, dấu chân biến mất. Tim tôi thắt lại.
Rồi tôi lại thấy dấu khác hiện ra phía trước.
Chúng tôi đi như vậy suốt nhiều giờ.
Khi sương tan, mọi người vẫn còn đủ.
Tôi nhìn lại phía sau—con đường đã đi qua không còn dấu vết.
Nhưng tôi biết, nếu không có những dấu chân ấy, có lẽ tôi đã không còn ở đây.



