DẤU CHÂN TRONG SƯƠNG MÙ
Những năm đầu thập niên 1980, cuộc sống của người lính biên giới gắn liền với những chuyến hành quân xuyên rừng, vượt núi.
Cựu chiến binh Lê Thúy Hiệp nhớ nhất một lần tuần tra vào cuối mùa đông năm 1981.
“Khi ấy sương mù dày đến mức đứng cách nhau vài mét cũng khó nhìn thấy mặt nhau.”
Tổ tuần tra gồm tám người do bác phụ trách. Nhiệm vụ là kiểm tra tuyến đường mòn trên một khu vực hiểm trở.
Ngay từ sáng sớm, đoàn người đã xuất phát.
Đường đi quanh co men theo sườn núi. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút.
Nhiều đoạn, mọi người phải bám từng bụi cây để giữ thăng bằng.
Bác kể:
“Lúc đó ai cũng còn rất trẻ. Mệt thì mệt thật nhưng chẳng ai lùi bước.”
Đến giữa trưa, sương mù càng dày đặc.
Có lúc cả tổ phải dừng lại để xác định phương hướng.
Trong sự im lặng của núi rừng, tiếng bước chân người lính vang lên đều đặn.
Bác nhớ mãi hình ảnh những dấu chân in trên nền đất ẩm.
“Nhìn những dấu chân nối tiếp nhau, tôi hiểu rằng đồng đội luôn ở bên cạnh mình.”
Đêm xuống, tổ tuần tra nghỉ tạm dưới một mái lán cũ.
Bữa cơm chỉ có cơm nắm và muối vừng.
Nhưng trong tiếng cười của đồng đội, mọi khó khăn dường như tan biến.
Nhiều năm sau, bác vẫn cho rằng những dấu chân trong sương mù năm ấy chính là biểu tượng của tinh thần đoàn kết mà quân ngũ đã hun đúc trong mỗi người lính.


