Dấu Chân Trường Sơn
Khúc tráng ca buồn về những người lính may mắn trở về, mang theo gánh nặng ký ức và sự ám ảnh khói lửa.
Không gì khốc liệt bằng việc chứng kiến đồng đội từng chia ngọt sẻ bùi lần lượt ngã xuống. Những nấm mồ đắp vội giữa rừng, kỷ vật thấm máu được giữ cẩn thận để gửi về gia đình liệt sĩ là minh chứng cho một thời bi tráng. Người lính bước ra từ cuộc chiến với lòng tự hào, nhưng sâu trong ánh mắt luôn phảng phất nỗi buồn. Hòa bình đánh đổi bằng máu và nước mắt.
Những cơn ác mộng là khách không mời ghé thăm giấc ngủ cựu chiến binh. Trong mơ, họ lại thấy mình ở giữa trận địa khét lẹt thuốc súng, nghe tiếng gọi chi viện thất thanh từ máy thông tin. Cảm giác bất lực trào dâng khiến họ choàng tỉnh, mồ hôi ướt áo. Thực tại yên bình đôi khi tạo ra sự tương phản quá lớn với những tổn thương tâm lý, khiến họ thấy lạc lõng ngay giữa gia đình mình.
Bất chấp bóng ma quá khứ dằn vặt, người lính Cụ Hồ vẫn giữ vững niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Họ hiểu cách tốt nhất để đền đáp sự hi sinh của đồng đội là phải sống thật xứng đáng. Những giọt nước mắt lăn dài trong ngày viếng nghĩa trang liệt sĩ là sự giải tỏa, là lời tâm sự với những linh hồn bất tử. Họ mãi là những người canh giữ ký ức lịch sử hào hùng của một dân tộc.



