Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Dấu chân Trường Sơn không mỏi”

Tác phẩm tái hiện câu chuyện của Nguyễn Đức Thuận – một người lính đã trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ trên tuyến đường Trường Sơn. Qua lời kể chân thực, “thời hoa lửa” hiện lên với đầy gian khổ, mất mát nhưng cũng rực sáng tinh thần kiên cường, ý chí bất khuất và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Thái Nguyên12/04/2026Đinh Đình Hậu (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của những người đã từng đi qua nó. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, những câu chuyện ấy không chỉ là lịch sử, mà còn là những bài học sống động về lòng yêu nước và sự hy sinh. Tôi có cơ hội được gặp và trò chuyện cùng bác Nguyễn Đức Thuận – một cựu chiến binh từng chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn. Qua từng lời kể của bác, một thời khói lửa như sống dậy, chân thực và xúc động đến nghẹn lòng.

Bác nhập ngũ năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, nuôi dưỡng những ước mơ giản dị, bác đã gác lại tất cả để lên đường làm nhiệm vụ. Ngày rời quê, hành trang của bác chỉ là một chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo và một niềm tin lớn lao vào ngày đất nước được giải phóng.

Những năm tháng trên tuyến đường Trường Sơn là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời bác. Đó không chỉ là con đường vận chuyển chiến lược, mà còn là nơi thử thách ý chí và sức chịu đựng của mỗi người lính. Bác kể rằng, có những ngày hành quân xuyên rừng hàng chục cây số, dưới cái nắng gắt và trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Đôi chân phồng rộp, vai trĩu nặng, nhưng không ai dừng lại.

“Lúc đó, nghĩ đơn giản lắm,” bác nói, “chỉ cần mình đi tiếp, là phía trước sẽ có đồng đội, có Tổ quốc.”

Không chỉ thiếu thốn lương thực, thuốc men, người lính Trường Sơn còn phải đối mặt với căn bệnh sốt rét rừng – một nỗi ám ảnh thường trực. Có những lúc, bác sốt run người, nhưng vẫn phải tiếp tục hành quân. Đồng đội dìu nhau đi, người khỏe giúp người yếu, không ai bị bỏ lại phía sau.

Những đêm Trường Sơn không hề yên tĩnh. Tiếng côn trùng hòa lẫn với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Khi địch phát hiện, bom đạn trút xuống bất cứ lúc nào. Bác kể về những lần cả đơn vị phải đào hầm trú ẩn trong tích tắc, đất đá văng tung tóe, khói bụi mù mịt. Trong những khoảnh khắc ấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Nhưng điều khiến bác xúc động nhất không phải là những gian khổ, mà là tình đồng đội. Trong chiến tranh, tình người trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, từng viên thuốc hiếm hoi. Có những người đã hy sinh để bảo vệ đồng đội, để giữ cho con đường không bị gián đoạn.

Mỗi khi nhắc đến những người đã nằm lại nơi chiến trường, giọng bác chậm lại. Ánh mắt xa xăm, như đang nhìn về một miền ký ức không thể quên.
“Có những người ra đi khi còn chưa kịp viết xong lá thư gửi về nhà,” bác nói, “nhưng ai cũng tin rằng sự hy sinh của mình là xứng đáng.”

Năm 1975, khi chiến dịch Chiến dịch Hồ Chí Minh diễn ra, bác đang ở tuyến sau làm nhiệm vụ vận chuyển. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui. Không có pháo hoa, không có cờ hoa rực rỡ, chỉ có những cái ôm thật chặt giữa những người lính đã cùng nhau đi qua sinh tử.

“Lúc đó, ai cũng khóc,” bác nhớ lại, “khóc vì vui, vì cuối cùng đất nước cũng được thống nhất, và vì nhớ những người không còn nữa.”

Sau chiến tranh, bác trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống đời thường. Nhưng những ký ức về Trường Sơn vẫn luôn ở đó – như một phần không thể tách rời của cuộc đời. Đối với bác, đó không chỉ là quá khứ, mà còn là niềm tự hào.

Nghe câu chuyện của bác, tôi nhận ra rằng hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đi trước. Những con đường chúng ta đi hôm nay, những giảng đường chúng ta ngồi học, đều được xây dựng trên nền tảng của những hy sinh ấy.

Là thế hệ trẻ, chúng tôi không còn phải đối mặt với bom đạn, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi được phép sống vô trách nhiệm. Ngược lại, chúng tôi cần phải sống tốt hơn, học tập tốt hơn và cống hiến nhiều hơn để xứng đáng với những gì đã được trao lại.

“Dấu chân Trường Sơn không mỏi” không chỉ là câu chuyện của riêng bác Nguyễn Đức Thuận, mà là câu chuyện của cả một thế hệ. Những con người đã đi qua “thời hoa lửa” với tất cả lòng dũng cảm và niềm tin.

Ngọn lửa ấy – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường – sẽ không bao giờ tắt. Nó sẽ tiếp tục được thắp sáng trong trái tim của mỗi người trẻ hôm nay, nếu chúng ta biết trân trọng lịch sử, sống có lý tưởng và không ngừng nỗ lực vì tương lai của đất nước.

Bởi lẽ, lịch sử không chỉ để nhớ, mà còn để tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn