DẤU CHÂN TUẦN TRA TRONG SƯƠNG NÚI
Giữa núi rừng Lạng Sơn, những bước chân tuần tra của người lính trẻ lặng lẽ mà kiên cường. Đêm biên giới yên tĩnh nhưng luôn tiềm ẩn hiểm nguy. Với bác Lê Hữu Trọng, mỗi ca tuần tra là một lần thử thách bản lĩnh người lính.
Trong quãng đời quân ngũ từ năm 1983 đến 1986, bác Lê Hữu Trọng gắn bó nhiều nhất với những chuyến tuần tra, canh gác bảo vệ đường biên giới tại khu vực Lạng Sơn. Không có tiếng súng ầm ầm như thời chiến tranh lớn, nhưng mỗi bước đi trong rừng sâu đều đòi hỏi sự tỉnh táo tuyệt đối.
Bác khi ấy là hạ sĩ, chiến sĩ bộ binh trực tiếp làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Mỗi tổ tuần tra thường chỉ có vài người, mang theo vũ khí, lương khô, men theo sườn núi, khe suối để kiểm soát địa bàn.
Bác kể, những chuyến tuần tra ban đêm là điều khiến bác nhớ nhất:
“Đi ban ngày đã khó, đi ban đêm còn khó gấp bội. Trời tối, sương xuống dày, chỉ nghe tiếng lá rừng xào xạc.”
Có lần, tổ tuần tra của bác xuất phát từ chốt khi trời vừa sập tối. Đường rừng trơn trượt, có đoạn phải bám vào rễ cây để leo qua sườn dốc. Ai cũng đi chậm, giữ cự ly, không ai nói to.
“Mỗi người chỉ cần sơ suất một chút là cả tổ gặp nguy hiểm.”
Khi đến khu vực cần kiểm soát, cả tổ dừng lại quan sát. Bác được phân công đứng gác tại một mỏm đá cao, từ đó có thể nhìn bao quát con đường mòn dẫn về phía biên giới. Gió núi thổi lạnh buốt, áo quần ướt sương, nhưng bác vẫn giữ chặt khẩu súng, mắt không rời phía trước.
“Đứng gác lúc đó, chỉ nghĩ đơn giản: mình đứng đây thì phía sau được yên.”
Có đêm, tổ tuần tra phát hiện dấu vết lạ gần đường mòn. Cả đội lập tức triển khai đội hình, kiểm tra từng vị trí theo đúng phương án đã được huấn luyện. Sau nhiều giờ theo dõi, xác định không có tình huống phức tạp, tổ mới rút về chốt khi trời gần sáng.
“Lúc quay về, ai cũng mệt rã rời, nhưng không ai than vãn.”
Những chuyến tuần tra nối tiếp nhau qua ngày, qua tháng. Dấu chân người lính in trên đất đá, rồi mưa rừng xóa đi, nhưng tinh thần trách nhiệm thì còn mãi. Với bác Lê Hữu Trọng, mỗi ca tuần tra hoàn thành an toàn là thêm một đêm biên giới bình yên.
Bác bảo, chính những đêm âm thầm canh gác ấy đã rèn cho bác sự kiên trì, bình tĩnh và ý thức sâu sắc về hai chữ trách nhiệm. Đó là những ký ức không hào nhoáng, nhưng là nền móng vững chắc để giữ gìn từng tấc đất nơi biên cương Tổ quốc.



