Cựu chiến binh

Dấu chân tuổi hai mươi

Những bước chân tôi đã đi qua, dù gian khổ, dù có thể không ai nhớ tên… nhưng tôi tin, chúng đã góp phần tạo nên con đường hòa bình hôm nay.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Khánh. Năm đó, tôi vừa tròn hai mươi tuổi. Cái tuổi mà đáng lẽ tôi vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, mơ về một tương lai bình yên. Nhưng khi đất nước còn chiến tranh, tôi đã chọn khoác ba lô lên đường, trở thành một người lính. Ngày rời quê, mẹ tôi không khóc. Bà chỉ nắm tay tôi thật chặt rồi nói:
“Đi mạnh giỏi con nhé.”
Còn tôi, chỉ biết gật đầu, giấu đi những cảm xúc đang dâng lên trong lòng. Những ngày đầu ở đơn vị, mọi thứ đều mới mẻ và gian khổ. Tôi cùng đồng đội hành quân qua rừng sâu, băng suối, ngủ dưới tán cây, ăn những bữa cơm vội vàng. Nhưng điều khiến tôi ấm lòng nhất là tình đồng đội. Chúng tôi coi nhau như anh em ruột thịt. Công việc của chúng tôi là mở đường, san lấp hố bom để xe tiếp tế có thể đi qua. Có những đêm mưa tầm tã, đất bùn lầy lội, tay chân ai cũng rã rời. Nhưng không ai bỏ cuộc. Tôi vẫn nhớ như in một đêm đặc biệt. Sau một trận bom lớn, con đường chúng tôi phụ trách bị phá hỏng nặng. Nếu không sửa kịp, đoàn xe sáng hôm sau sẽ không thể đi qua. Không ai bảo ai, tất cả chúng tôi lao vào làm việc. Đang lúc đó, một đồng đội phát hiện một quả bom chưa nổ nằm ngay bên đường. Không khí bỗng trở nên im lặng. Ai cũng hiểu sự nguy hiểm. Tôi nhìn quanh. Mọi người đều mệt, lại vừa trải qua trận bom. Nếu không xử lý quả bom này, con đường sẽ không thể thông. Tôi bước lên.
“Để tôi làm.” Một người bạn giữ tay tôi lại:
“Nguy hiểm lắm, Khánh!” Tôi chỉ cười:
“Phải có người làm chứ. Đường còn phải thông.” Nói rồi, tôi tiến về phía quả bom. Tim tôi đập rất nhanh. Nói thật, tôi cũng sợ. Nhưng trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ đến con đường, đến đoàn xe, đến nhiệm vụ của mình. Tôi cúi xuống, bắt đầu xử lý quả bom. Thời gian như ngừng lại. Mồ hôi chảy ướt trán, tay tôi run nhẹ. Nhưng tôi cố giữ bình tĩnh. Và rồi… Một tiếng nổ lớn vang lên. Tôi không còn nhớ gì nữa. Nhưng tôi tin rằng, sau tiếng nổ ấy, con đường đã được thông. Những chuyến xe vẫn tiếp tục lăn bánh ra tiền tuyến. Nếu ai đó hỏi tôi có tiếc tuổi hai mươi không, tôi sẽ trả lời: không. Vì tuổi hai mươi của tôi đã được sống một cách ý nghĩa nhất. Những bước chân tôi đã đi qua, dù gian khổ, dù có thể không ai nhớ tên… nhưng tôi tin, chúng đã góp phần tạo nên con đường hòa bình hôm nay. Và nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ bước tiếp. Bởi đó chính là dấu chân tuổi hai mươi của tôi.

Tôi tên là Khánh. Năm đó, tôi vừa tròn hai mươi tuổi.

Cái tuổi mà đáng lẽ tôi vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, mơ về một tương lai bình yên. Nhưng khi đất nước còn chiến tranh, tôi đã chọn khoác ba lô lên đường, trở thành một người lính.

Ngày rời quê, mẹ tôi không khóc. Bà chỉ nắm tay tôi thật chặt rồi nói:
“Đi mạnh giỏi con nhé.”
Còn tôi, chỉ biết gật đầu, giấu đi những cảm xúc đang dâng lên trong lòng.

Những ngày đầu ở đơn vị, mọi thứ đều mới mẻ và gian khổ. Tôi cùng đồng đội hành quân qua rừng sâu, băng suối, ngủ dưới tán cây, ăn những bữa cơm vội vàng. Nhưng điều khiến tôi ấm lòng nhất là tình đồng đội. Chúng tôi coi nhau như anh em ruột thịt.

Công việc của chúng tôi là mở đường, san lấp hố bom để xe tiếp tế có thể đi qua. Có những đêm mưa tầm tã, đất bùn lầy lội, tay chân ai cũng rã rời. Nhưng không ai bỏ cuộc.

Tôi vẫn nhớ như in một đêm đặc biệt.

Sau một trận bom lớn, con đường chúng tôi phụ trách bị phá hỏng nặng. Nếu không sửa kịp, đoàn xe sáng hôm sau sẽ không thể đi qua.

Không ai bảo ai, tất cả chúng tôi lao vào làm việc.

Đang lúc đó, một đồng đội phát hiện một quả bom chưa nổ nằm ngay bên đường.

Không khí bỗng trở nên im lặng.

Ai cũng hiểu sự nguy hiểm.

Tôi nhìn quanh. Mọi người đều mệt, lại vừa trải qua trận bom. Nếu không xử lý quả bom này, con đường sẽ không thể thông.

Tôi bước lên.
“Để tôi làm.”

Một người bạn giữ tay tôi lại:
“Nguy hiểm lắm, Khánh!”

Tôi chỉ cười:
“Phải có người làm chứ. Đường còn phải thông.”

Nói rồi, tôi tiến về phía quả bom.

Tim tôi đập rất nhanh. Nói thật, tôi cũng sợ. Nhưng trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ đến con đường, đến đoàn xe, đến nhiệm vụ của mình.

Tôi cúi xuống, bắt đầu xử lý quả bom.

Thời gian như ngừng lại.

Mồ hôi chảy ướt trán, tay tôi run nhẹ. Nhưng tôi cố giữ bình tĩnh.

Và rồi…

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Tôi không còn nhớ gì nữa.

Nhưng tôi tin rằng, sau tiếng nổ ấy, con đường đã được thông. Những chuyến xe vẫn tiếp tục lăn bánh ra tiền tuyến.

Nếu ai đó hỏi tôi có tiếc tuổi hai mươi không, tôi sẽ trả lời: không.

Vì tuổi hai mươi của tôi đã được sống một cách ý nghĩa nhất.

Những bước chân tôi đã đi qua, dù gian khổ, dù có thể không ai nhớ tên… nhưng tôi tin, chúng đã góp phần tạo nên con đường hòa bình hôm nay.

Và nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ bước tiếp.

Bởi đó chính là dấu chân tuổi hai mươi của tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn