Bài viết

Dấu chân vị tướng giữa đại ngàn

Câu chuyện kể lại ký ức của một người lính trẻ về lần được gặp và làm việc dưới sự chỉ huy của Võ Nguyên Giáp trong những ngày cam go của chiến dịch Điện Biên Phủ. Qua đó, khắc họa hình ảnh vị Đại tướng tài ba, gần gũi và đầy lòng nhân ái.

Đắk Lắk06/04/2026H Thảo Niê (YJ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Lực, khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, được phân công làm chiến sĩ thông tin trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Những ngày ở chiến khu, núi rừng Tây Bắc vừa hùng vĩ vừa khắc nghiệt, nhưng trong lòng mỗi chúng tôi đều cháy lên một niềm tin mãnh liệt.

Một buổi chiều, khi đang nối lại đường dây liên lạc bị đứt, tôi bất ngờ thấy một đoàn cán bộ tiến đến. Đi đầu là một người dáng cao, ánh mắt sáng và gương mặt điềm tĩnh. Anh em xung quanh khẽ nói:
“Đại tướng đến!”

Tôi đứng nghiêm, tim đập dồn dập. Đó là lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy Võ Nguyên Giáp – vị Tổng tư lệnh của Quân đội ta.

Đại tướng không nói những lời to tát. Ông hỏi chúng tôi:
“Các đồng chí có mệt không? Công việc có khó khăn gì không?”

Câu hỏi giản dị ấy khiến tôi bất ngờ. Một vị tướng đứng đầu chiến dịch lớn như vậy mà lại quan tâm đến từng người lính nhỏ bé như chúng tôi. Tôi mạnh dạn trả lời:
“Báo cáo Đại tướng, chúng tôi quyết tâm giữ vững đường dây, dù có gian khổ đến đâu!”

Ông gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng:
“Chiến thắng không chỉ ở mặt trận phía trước, mà còn ở sự bền bỉ của các đồng chí phía sau.”

Những lời nói ấy theo tôi suốt những ngày sau đó. Có lần, mưa rừng trút xuống xối xả, đất nhão nhoẹt, dây điện lại bị đứt. Tôi cùng đồng đội bò trong bùn để nối lại từng đoạn dây. Trong đầu tôi chỉ vang lên lời Đại tướng: “Chiến thắng cần sự bền bỉ.”

Ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi tin chiến thắng Điện Biên Phủ vang lên, cả đơn vị vỡ òa trong nước mắt và tiếng reo hò. Tôi nhìn lên bầu trời Tây Bắc, lòng trào dâng niềm tự hào. Tôi biết rằng, phía sau chiến thắng ấy là trí tuệ, bản lĩnh và trái tim của Võ Nguyên Giáp.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh vị Đại tướng giữa núi rừng – giản dị, gần gũi nhưng vĩ đại. Ông không chỉ là người chỉ huy, mà còn là ngọn lửa thắp sáng niềm tin cho cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn