DẪU CHƯA TÌM THẤY ANH, QUÊ HƯƠNG VẪN LUÔN ĐỢI
DẪU CHƯA TÌM THẤY ANH, QUÊ HƯƠNG VẪN LUÔN ĐỢI

Có những người trở về trong vòng tay gia đình. Có những người trở về bằng một dòng tên khắc trên bia đá và bằng nỗi nhớ chưa bao giờ vơi cạn của quê hương."
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Trên khắp mọi miền đất nước, nhiều gia đình đã đón được các anh trở về sau những cuộc tìm kiếm kéo dài hàng chục năm. Nhưng cũng còn đó biết bao người con ưu tú vẫn nằm lại nơi chiến trường, chưa xác định được nơi an nghỉ cuối cùng. Mỗi ngọn núi, mỗi cánh rừng, mỗi tấc đất từng đi qua đều có thể đang lưu giữ dấu chân của những người lính đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.
Liệt sĩ Trần Hồng Phơn là một trong những người con của quê hương Tân Mai như thế.
Khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, anh cũng như bao thanh niên cùng thời đã lựa chọn lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Anh rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khát vọng góp sức mình để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc. Đó là sự lựa chọn của một thế hệ sẵn sàng đặt lợi ích của đất nước lên trên hạnh phúc riêng, lên trên những dự định còn chưa kịp thực hiện của cuộc đời.
Năm 1968, anh anh dũng hy sinh nơi chiến trường. Anh ra đi khi chưa kịp lập gia đình, chưa có vợ con, để lại phía sau cha mẹ, người thân và quê hương trong niềm thương nhớ khôn nguôi. Điều khiến câu chuyện của anh càng day dứt hơn là đến hôm nay, phần mộ của anh vẫn chưa được tìm thấy. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, gia đình vẫn chưa có một nơi cụ thể để thắp nén hương cho người con đã hy sinh vì Tổ quốc.
Thế nhưng, không có phần mộ không có nghĩa là không có nơi để trở về.
Quê hương Tân Mai vẫn luôn là nơi anh hiện diện. Tên anh được khắc trang trọng tại Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Mỗi dịp tháng Bảy, mỗi lần những nén hương được thắp lên, mỗi khi thế hệ trẻ cúi đầu tưởng niệm, đó cũng là lúc quê hương đón anh trở về bằng tất cả lòng biết ơn và sự kính trọng. Đối với Nhân dân Tân Mai, anh không phải là một người đã khuất trong lãng quên, mà là một người con vẫn luôn sống trong ký ức của mảnh đất đã sinh thành.
Với mong muốn gìn giữ hình ảnh của những người đã hy sinh, Đoàn phường Tân Mai đã phục chế chân dung liệt sĩ Trần Hồng Phơn cùng các anh hùng liệt sĩ của địa phương. Bức ảnh cũ được làm rõ không chỉ để lưu giữ một gương mặt, mà còn để thế hệ hôm nay được nhìn thấy ánh mắt của người thanh niên đã dừng lại mãi ở tuổi xuân. Đó là cách quê hương nối dài ký ức, để dù chưa tìm thấy phần mộ, hình ảnh của anh vẫn hiện hữu trong từng mái nhà, trong những buổi sinh hoạt truyền thống và trong trái tim của những người trẻ.
Có lẽ, điều an ủi nhất là sự hy sinh của anh chưa bao giờ bị lãng quên. Quê hương vẫn gọi tên anh trong những ngày tri ân, gia đình vẫn gìn giữ ký ức về anh và các thế hệ hôm nay vẫn tiếp tục kể cho nhau nghe câu chuyện về một người thanh niên đã gửi trọn tuổi xuân nơi chiến trường vì độc lập của dân tộc. Đó là sự trở về đẹp nhất của một người lính – trở về trong lòng Nhân dân, trong truyền thống của quê hương và trong đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc Việt Nam.
Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Trần Hồng Phơn. Dẫu hành trình tìm anh vẫn còn tiếp tục, quê hương Tân Mai chưa bao giờ thôi ngóng đợi. Và chúng tôi tin rằng, chừng nào tên anh còn được nhắc bằng tất cả sự biết ơn, chừng đó anh vẫn luôn hiện diện trên chính mảnh đất quê hương mà anh đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân để bảo vệ.


