Khác

ĐÂU CÓ GIẶC LÀ TA CỨ ĐI

Anh hùng, Liệt sĩ Lê Văn Dỵ – người chiến sĩ gan dạ, quyết đoán trong nhiều trận đánh, đặc biệt là trận chiến đấu bảo vệ và tiêu diệt cứ điểm C1 tại Điện Biên Phủ. Câu nói “Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi” của ông đã trở thành nguồn cảm hứng để nhạc sĩ Đỗ Nhuận sáng tác ca khúc “Hành quân xa”, góp phần cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân và dân ta.

Hà Nội11/08/2026Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh - ĐHTN (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1926, tại huyện Yên Lãng, tỉnh Vĩnh Phúc, Lê Văn Dỵ ra đời. Từ khi còn trẻ, ông đã sớm giác ngộ cách mạng và ngày 13-3-1948 trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong những năm tháng quân ngũ, ông luôn là người cán bộ gan dạ, sáng tạo, quyết đoán và thường được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ chỉ huy những mũi tiến công quan trọng.

Tháng 9-1949, trong trận đánh tại Bằng Khẩu, Bắc Kạn, Lê Văn Dỵ khi ấy là Trung đội trưởng, chỉ huy mũi tấn công chính vào đội hình địch. Trận đánh diễn ra quyết liệt, quân ta tiêu diệt nhiều tên địch, phá hủy nhiều xe và buộc quân địch phải tháo chạy.

Đến năm 1951, ông tiếp tục trực tiếp chỉ huy các trận đánh đồn Giông Khế và đồn Lán Tháp ở Quảng Ninh, góp phần tiêu diệt và bắt sống toàn bộ quân địch tại hai cứ điểm.

Nhưng dấu ấn lớn nhất trong cuộc đời chiến đấu của Lê Văn Dỵ là tại Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.

Ông được giao chỉ huy Đại đội 811, Tiểu đoàn 888, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316 chiến đấu tại đồi C1. Trước một lực lượng địch đông và được bố trí phòng thủ kiên cố, cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt.

Với sự sáng tạo và quyết đoán, Lê Văn Dỵ cho bộ đội đào một đường hầm dài hơn 20 mét từ trận địa ta tiến thẳng tới lô cốt cột cờ của địch. Nhờ đường hầm này, bộ đội ta bất ngờ tiến công, tiêu diệt các ổ đề kháng và cắm lá cờ chiến thắng lên vị trí cột cờ của quân Pháp.

Trong một trận đánh khác, sau khi pháo binh ta vừa ngừng bắn, Lê Văn Dỵ lập tức hô lớn:

“Các đồng chí tiến lên!”

Ông dẫn đầu bộ đội xung phong khiến quân địch bất ngờ, nhanh chóng bị đánh bật khỏi trận địa. Sau 20 ngày đêm chiến đấu giằng co quyết liệt, Đại đội 811 đã tiêu diệt 114 tên, bắt sống 44 tên, thu toàn bộ vũ khí và làm chủ hoàn toàn cứ điểm C1.

Sau chiến thắng ở C1, Lê Văn Dỵ tiếp tục chỉ huy đơn vị tiến công đồi C2. Đêm 6-5-1954, Đại đội 811 mở cuộc tấn công và đến chiều 7-5 đã giành được hoàn toàn cứ điểm C2.

Nhưng điều khiến tên tuổi Lê Văn Dỵ được nhớ mãi không chỉ là những chiến công trên chiến trường, mà còn là một câu nói giản dị, thể hiện ý chí của người lính:

“Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi!”

Trong Chiến dịch Đông Xuân 1953-1954, câu nói ấy đã được nhạc sĩ Đỗ Nhuận nghe từ một người chiến sĩ đang cùng đoàn quân hành quân. Câu nói giản dị nhưng đầy khí phách đã trở thành nguồn cảm hứng để ông sáng tác ca khúc “Hành quân xa”. Bài hát nhanh chóng được những người lính cùng hát vang trên những chặng đường hành quân gian khổ, tiếp thêm niềm tin và ý chí chiến đấu.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Lê Văn Dỵ không dừng bước. Từ năm 1960, ông tình nguyện sang chiến trường Lào làm nhiệm vụ quốc tế. Ông đã chiến đấu ở đó suốt mười năm và anh dũng hy sinh ngày 13-3-1970 tại mặt trận Cánh Đồng Chum – Xiêng Khoảng.

Cuộc đời ông đã thực sự trở thành minh chứng cho chính câu nói của mình: nơi nào có giặc, nơi đó người lính sẵn sàng lên đường.

Lê Văn Dỵ đã hy sinh, nhưng tinh thần quả cảm, ý chí tiến công và câu nói “Đâu có giặc là ta cứ đi” vẫn còn vang vọng. Đó không chỉ là lời nói của một người lính, mà còn là biểu tượng cho lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn