Dấu Đạn Đại Ngàn: Ký Ức Trung Sĩ Rơ Mah Gon
Năm 1972, khi khói lửa chiến tranh lan rộng khắp các dải núi Tây Nguyên, người thanh niên Gia Rai – Rơ Mah Gon – xếp lại nương rẫy, từ biệt buôn làng để bước vào đời lính. Anh nhập ngũ và được biên chế về Tiểu đoàn 12, Tỉnh đội Gia Lai, bắt đầu hành trình cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập và sự bình yên của quê hương.
Nhà quân ngũ và những trận chiến sinh tử (1972 – 1975)
Là người con của núi rừng, Rơ Mah Gon nhanh chóng thích nghi với nhịp sống thao trường và những chuyến hành quân dài ngày. Thông thuộc từng vạt rừng, con suối, anh tỏ ra mưu trí, dũng cảm trong từng trận đánh. Nhờ sự kiên định và uy tín với đồng đội, anh được cấp trên tin tưởng giao đảm nhiệm vị trí Tiểu đội trưởng với cấp bậc Trung sĩ.
Những năm 1972 – 1975, Tiểu đoàn 12 là đơn vị nòng cốt liên tục bám trụ, đánh chốt và luồn sâu trên các địa bàn xung yếu của tỉnh Gia Lai. Trên cương vị người chỉ huy tiểu đội, Trung sĩ Rơ Mah Gon luôn đi đầu trong các đợt phục kích, đánh càn.
Trong một trận chiến cam go ác liệt trước thềm chiến dịch giải phóng Tây Nguyên, đơn vị anh trúng đạn pháo dày đặc của địch. Rơ Mah Gon cùng tiểu đội kiên cường bám trụ trận địa để bảo vệ hỏa lực phía sau. Một mảnh pháo găm sâu vào người làm anh gục xuống ngay tại chiến trường. Dù được đồng đội kịp thời cấp cứu và thoát khỏi lưỡi hái tử thần, vết thương nặng ấy đã để lại hậu quả vĩnh viễn: anh bị suy giảm 65% khả năng lao động, mang trên mình thương tật suốt đời.
Vượt qua cơn đau, giữ bình yên cho buôn làng (1975 – 1978)
Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, nhưng vết thương chiến tranh vẫn hành hạ Rơ Mah Gon mỗi khi gió lạnh đại ngàn tràn về. Dù mang thương tật nặng trong người, Trung sĩ Rơ Mah Gon nhất quyết không rời đơn vị ngay. Giai đoạn 1975 – 1978, Tây Nguyên lại bước vào cuộc chiến mới chống lại lực lượng FULRO phản động và khắc phục hậu quả chiến tranh.
Với vóc dáng gầy đi vì thương tật nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc bản lĩnh, anh tiếp tục cùng Tiểu đoàn 12 bám buôn, bám rẫy. Anh dùng uy tín của người con Gia Rai và tư cách của một người lính Cụ Hồ để làm công tác dân vận, vận động bà con không nghe theo lời kẻ xấu, chung tay dựng lại nhà sàn, khôi phục sản xuất. Nhiều đợt vết thương cũ tái phát đau nhức nhối, anh vẫn nén đau để sát cánh cùng anh em giữ vững an ninh trật tự trên địa bàn.
Trở về với mảnh đất quê hương (1978)
Năm 1978, sau 6 năm phục vụ trong quân ngũ và cống hiến một phần xương máu cho Tổ quốc, Trung sĩ Rơ Mah Gon nhận quyết định xuất ngũ, trở về với đời thường cùng thương tật 65%.
Rời quân ngũ với chiếc ba lô sờn màu và chiếc thẻ thương binh, Rơ Mah Gon trở lại buôn làng. Dù sức khỏe suy giảm rõ rệt, không còn thể làm những công việc nặng nhọc như xưa, nhưng tinh thần của người tiểu đội trưởng Tiểu đoàn 12 năm nào vẫn chưa bao giờ nguội lạnh. Anh tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, là chỗ dựa tinh thần cho con cháu và bà con dòng họ, tiếp tục đóng góp công sức nhỏ bé của mình để xây dựng quê hương Gia Lai ngày càng đổi mới.


