Cựu chiến binh

ĐAU ĐỚN NHƯNG KHÔNG LÙI BƯỚC

Câu chuyện khắc họa tinh thần kiên cường của người lính khi mang trên mình vết thương chiến tranh nhưng vẫn không rời bỏ nhiệm vụ, tiếp tục bám trụ cùng đơn vị.

Hưng Yên27/12/2025Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau trận đánh ác liệt để lại vết thương trên cơ thể, ông Nguyễn Văn Huỳnh, quê xã Bắc Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên, phải đối mặt với những cơn đau dai dẳng cả ngày lẫn đêm. Vết thương khiến sức khỏe suy giảm, mỗi cử động đều nhói buốt, nhưng trong suy nghĩ của người lính ấy chưa bao giờ xuất hiện ý định lùi bước hay rời xa chiến trường khi nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Những ngày điều trị ngắn ngủi ở tuyến sau, ông luôn canh cánh nỗi lo cho đơn vị ngoài mặt trận. Nghe tin đồng đội vẫn ngày đêm chiến đấu trong bom đạn, ông càng sốt ruột. Khi vết thương tạm ổn, dù chưa hoàn toàn bình phục, ông xin trở lại đơn vị. Với ông, được đứng trong hàng ngũ chiến đấu cùng đồng đội là trách nhiệm và cũng là niềm tự hào của người lính.

Trở lại chiến trường, những cơn đau vẫn thường xuyên hành hạ. Có lúc đang hành quân, vết thương tái phát khiến ông phải dừng lại lấy lại hơi thở. Nhưng rồi chỉ sau ít phút, ông lại gượng dậy, tiếp tục bước đi. Ông không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến nhiệm vụ chung, càng không muốn để đồng đội phải lo lắng hay gánh thay phần việc của mình.

Trong những đêm mưa rừng, khi cơn đau nhức trở nên dữ dội, ông lặng lẽ chịu đựng, không kêu than. Ông hiểu rằng mỗi người lính đều mang trong mình những nỗi đau riêng – có người là vết thương thể xác, có người là nỗi mất mát tinh thần khi đồng đội ngã xuống. Chính sự sẻ chia âm thầm ấy đã giúp họ thêm gắn bó, cùng nhau vượt qua gian khổ.

Tinh thần “đau đớn nhưng không lùi bước” của ông Nguyễn Văn Huỳnh không chỉ thể hiện ở ý chí cá nhân, mà còn lan tỏa đến đồng đội xung quanh. Thấy ông vẫn bám trụ dù mang thương tích, nhiều người thêm vững tin, thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Trong chiến tranh, đôi khi chính tinh thần ấy là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất.

Sau này, khi nhắc lại quãng thời gian ấy, ông không coi đó là sự hy sinh quá lớn, mà là điều người lính nào cũng sẵn sàng chấp nhận. Với ông, được góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc đã là niềm hạnh phúc. Những cơn đau còn đó, nhưng chúng không làm ông gục ngã, mà trở thành minh chứng cho một thời tuổi trẻ kiên cường, không lùi bước trước bất kỳ thử thách nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn