Dấu gạch trên thân tre
Những vết gạch nhỏ trên thân tre đã trở thành dấu hiệu kín đáo nhưng hiệu quả giúp đồng đội nhận biết đúng hướng đi.
Năm 1972, anh Hoàng Văn Tín được giao nhiệm vụ đi trước qua một khu rừng tre rậm rạp, nơi có nhiều lối đi nhỏ đan xen. Nếu không có dấu hiệu rõ ràng, người phía sau rất dễ bị lạc.
Quan sát xung quanh, anh thấy các thân tre mọc dày, gần giống nhau. Anh nảy ra ý tưởng: dùng dao nhỏ gạch một vết nghiêng trên thân tre ở phía hướng cần đi.
Những vết gạch này không quá nổi bật nhưng đủ để người quan sát kĩ nhận ra, vì chúng có cùng hướng và độ cao.
Ở các điểm rẽ quan trọng, anh dừng lại xác định đúng hướng rồi mới tạo dấu để tránh nhầm lẫn.
Khi đồng đội phía sau đến nơi, họ nhận thấy các vết gạch có chủ ý và hiểu đó là tín hiệu chỉ đường. Nhờ vậy, cả tổ di chuyển đúng hướng, không bị lạc.
Một đồng đội nói:
“Nhìn kĩ là thấy dấu ngay.”
Anh Tín đáp:
“Chỉ cần thống nhất cách làm là ai cũng hiểu.”
Nhiều năm sau, anh chia sẻ:
“Trong công việc, sự tỉ mỉ và thống nhất sẽ giúp tập thể phối hợp nhịp nhàng và hiệu quả hơn.”



