Mẹ Việt Nam Anh hùng

DẤU LẶNG GIỮA HAI CUỘC CHIẾN – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG DƯƠNG THỊ QUANG

Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã Tân Bình — vùng đất trước đây mang tên Tân An, nơi vẫn còn lưu giữ nhiều ký ức của một thời khói lửa. Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Dương Thị Quang — một người mẹ đã đi qua hai cuộc chiến, mang trong lòng những mất mát không gì có thể bù đắp.

Vĩnh Long28/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã Tân Bình — vùng đất trước đây mang tên Tân An, nơi vẫn còn lưu giữ nhiều ký ức của một thời khói lửa. Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Dương Thị Quang — một người mẹ đã đi qua hai cuộc chiến, mang trong lòng những mất mát không gì có thể bù đắp.

Mẹ sinh năm 1936, một người phụ nữ nông thôn hiền hậu, sống giản dị giữa ruộng đồng và xóm làng thân thuộc. Mẹ lập gia đình với đồng chí Phạm Văn Tám — một cán bộ cách mạng của địa phương. Năm người con lần lượt ra đời, là niềm vui, là hy vọng, là tất cả những gì Mẹ chắt chiu trong những năm tháng đầy biến động.

Nhưng chiến tranh đã không cho Mẹ giữ trọn mái ấm ấy.

Theo lời kể của những người từng sống cùng thời, đồng chí Phạm Văn Tám là người tận tụy, luôn đi đầu trong công việc của địa phương. Tháng 1 năm 1965, ông tham gia cách mạng, vừa làm nhiệm vụ cán bộ xã, vừa đảm nhận công việc tài chính — một nhiệm vụ thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy giữa vùng địch kiểm soát.

Ngày 19 tháng 2 năm 1969, trên đường đi thu đảng vụ, ông bị biệt kích phục kích và bắn hy sinh. Sự ra đi đột ngột ấy đã để lại khoảng trống lớn trong gia đình. Từ đó, Mẹ Quang vừa làm mẹ, vừa làm cha, một mình gồng gánh nuôi các con khôn lớn giữa thời chiến.

Nhưng nỗi đau chưa dừng lại ở đó.

Sau ngày đất nước thống nhất, khi mọi người bắt đầu hy vọng về một cuộc sống yên bình, thì biên giới Tây Nam lại dậy sóng. Người con trai của Mẹ — Phạm Văn Đường — tiếp bước cha, khoác lên mình màu áo lính, trở thành chiến sĩ trinh sát của Quân khu 9.

Những người từng chiến đấu cùng anh kể lại, Đường là một người lính gan dạ, luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn. Ngày 19 tháng 2 năm 1977, trong khi thực hiện nhiệm vụ gỡ trái, một tai nạn bất ngờ xảy ra. Trái nổ phát nổ, cướp đi sinh mạng của anh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Một ngày… hai năm khác nhau… nhưng cùng một nỗi đau.

Ngày 19 tháng 2 — ngày mà Mẹ đã mất đi người chồng, và rồi tám năm sau, lại mất đi người con.

Tôi lặng người khi nghe đến chi tiết ấy. Có những sự trùng hợp trong chiến tranh mà khi nhắc lại, người ta không khỏi nghẹn lòng. Với Mẹ Quang, đó không chỉ là ký ức, mà là vết thương không bao giờ lành.

Tôi tìm đến căn nhà nơi Mẹ đang sinh sống. Không gian yên tĩnh, giản dị, nhưng ẩn chứa một chiều sâu của ký ức. Mẹ đã đi qua chiến tranh, đi qua mất mát, và vẫn ở lại — như một chứng nhân sống của lịch sử.

Mẹ không cầm súng, không trực tiếp chiến đấu, nhưng chính Mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc người chồng và người con yêu quý nhất. Sự hy sinh của Mẹ không ồn ào, không được kể bằng những chiến công, mà được viết nên bằng chính những mất mát thầm lặng trong cuộc đời.

Năm 2014, Nhà nước phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó không chỉ là sự vinh danh, mà còn là lời tri ân sâu sắc của dân tộc đối với một người mẹ đã đi qua hai cuộc chiến với trái tim đầy nghị lực.

Rời Tân Bình, tôi mang theo trong lòng một nỗi xúc động rất khó gọi tên. Là một cán bộ Đoàn, tôi hiểu rằng những câu chuyện như của Mẹ Dương Thị Quang không chỉ để ghi nhớ, mà còn để nhắc nhở thế hệ hôm nay về trách nhiệm của mình.

Bởi có những người mẹ đã sống cả cuộc đời như một dấu lặng — lặng lẽ, nhưng đủ để làm nên bản hùng ca của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn