Dấu lặng giữa hai lần gọi tên
Anh gọi tên đồng đội lần thứ nhất – có tiếng trả lời.
Lần thứ hai – không.
Khoảng cách giữa hai lần gọi ấy rất ngắn, nhưng đủ để thay đổi mọi thứ.
Từ đó về sau, anh vẫn giữ thói quen gọi khẽ trong im lặng. Không phải để tìm ai, mà để nhắc mình rằng đã từng có những cái tên tồn tại rất thật.
Có những sự mất đi không nằm ở khoảnh khắc cuối cùng, mà nằm ở khoảng lặng sau đó.



