Bài viết

Dấu lặng giữa hành quân

Ninh Bình22/04/2026Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình (Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến, trên tuyến Đường Trường Sơn, có một tiểu đội nhỏ, trong đó có anh Vinh – người con của Tiên Sơn.

Hành quân trong rừng sâu, có những lúc cả đội phải giữ im lặng tuyệt đối. Không nói chuyện, không gây tiếng động, chỉ có những bước chân nhẹ nhàng nối tiếp nhau. Trong sự im lặng ấy, mỗi người như lắng nghe rõ hơn nhịp tim của chính mình.

Một hôm, trời chuyển mưa bất chợt. Con đường trở nên trơn trượt, việc di chuyển càng khó khăn. Một chiến sĩ trẻ trong đội tỏ ra lo lắng, bước chân chậm lại. Anh Vinh đi phía sau, khẽ đặt tay lên vai người đồng đội, không nói gì, chỉ siết nhẹ.

Cái siết tay ấy như một lời động viên không lời. Người chiến sĩ trẻ hiểu rằng mình không hề đơn độc. Từ đó, bước chân của anh vững vàng hơn, đều đặn hơn.

Khi dừng chân nghỉ, người chiến sĩ ấy mới khẽ nói:
“Chỉ cần có người bên cạnh… tự nhiên thấy mình mạnh hơn.”

Anh Vinh mỉm cười. Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng cần những lời nói lớn lao. Đôi khi, chỉ một cử chỉ nhỏ cũng đủ để giữ vững tinh thần của cả một con người.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại những chặng đường đã qua, anh Vinh không nhớ hết những khó khăn, mà nhớ nhất chính là những “dấu lặng” – nơi tình đồng đội được thể hiện một cách giản dị nhưng sâu sắc nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn