Dấu Lửa Trên Con Đường Rừng
Câu chuyện kể lại ký ức của ông Lò Văn Sơn về những năm tháng tham gia dân công hỏa tuyến, vận chuyển lương thực và đạn dược qua những con đường rừng trong thời chiến. Dù phải đối mặt với bom đạn và gian khổ, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ. Qua lời kể giản dị của nhân chứng, hình ảnh một thời “hoa lửa” hiện lên đầy gian nan nhưng cũng rất đáng tự hào.
Năm 1968, khi mới mười chín tuổi, Lò Văn Sơn rời bản làng miền núi để tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến. Công việc của ông là cùng mọi người gùi lương thực, thuốc men và đạn dược qua những con đường rừng để tiếp tế cho các đơn vị phía trước.
Những chuyến đi thường bắt đầu từ khi trời còn chưa sáng. Mỗi người mang trên lưng một gùi hàng nặng, lặng lẽ bước trên con đường đất nhỏ quanh co giữa rừng.
Một lần, khi đoàn đang di chuyển qua một con dốc, tiếng máy bay bất ngờ vang lên trên bầu trời. Mọi người nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Chỉ ít phút sau, những tiếng nổ lớn vang lên ở khu rừng phía trước.
Sau khi tiếng bom dứt, đoàn dân công tiếp tục lên đường. Con đường bị cây gãy và đất đá chắn ngang, nhưng ai cũng cố gắng dọn lối để tiếp tục hành trình.
Đêm đến, họ dừng lại bên một bìa rừng để nghỉ. Một đống lửa nhỏ được nhóm lên để sưởi ấm và nấu bữa ăn giản dị. Ánh lửa bập bùng soi rõ những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên cường.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại những ngày tháng ấy, Lò Văn Sơn vẫn nói rằng đó là quãng thời gian gian khổ nhưng đáng nhớ nhất trong cuộc đời ông. Bởi trong những năm tháng khói lửa ấy, ông đã cùng đồng đội góp một phần nhỏ bé cho đất nước.



