Dấu mốc không lời
Trong một đơn vị tham gia chiến dịch gắn với Chiến dịch Hồ Chí Minh, có anh Cường – một người lính quê Tiên Sơn.
Trong những ngày hành quân, để tránh lạc đường, anh cùng đồng đội thường để lại những dấu hiệu nhỏ trên đường đi: một cành cây được bẻ gọn, một hòn đá được đặt lại, hay một vết khắc nhẹ trên thân cây.
Những dấu mốc ấy không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu. Chúng giúp những người đi sau biết hướng, biết rằng có người đã đi trước và con đường này là đúng.
Một lần, khi đi qua một đoạn rừng rậm, anh Cường dừng lại, cẩn thận đặt một dấu hiệu rõ hơn bình thường. Người đồng đội hỏi:
“Cần gì làm kỹ thế?”
Anh đáp:
“Có thể người sau sẽ cần hơn mình tưởng.”
Câu nói ấy khiến mọi người lặng đi. Trong chiến tranh, không chỉ sống cho hiện tại, mà còn nghĩ cho những người chưa gặp – những người sẽ đi qua con đường mình đã đi.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại, anh Cường nói:
“Không phải ai cũng thấy mình… nhưng mình biết mình đã để lại dấu.”
Và có lẽ, chính những “dấu mốc không lời” ấy đã góp phần nối dài con đường chiến đấu – bằng sự âm thầm, trách nhiệm và niềm tin vào nhau.



