Cựu chiến binh

Dấu mốc không quên

Ninh Bình20/04/2026Nguyễn Xuân Phúc (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một cựu chiến binh đã từng đi qua những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mỗi lần nhắc lại, ký ức lại hiện về như mới hôm qua.

Tôi nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi, rời quê hương theo tiếng gọi của Tổ quốc. Hành quân trên tuyến đường Trường Sơn, chúng tôi đi trong mưa rừng, nắng gắt và cả bom đạn. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm lặng lẽ tiến quân. Có những đoạn đường vừa đi qua, sáng hôm sau đã bị bom cày xới, nhưng chúng tôi lại tiếp tục mở đường mà đi.

Tôi từng tham gia một trận đánh ác liệt ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Đêm hôm ấy, đơn vị bí mật tiếp cận mục tiêu. Khi lệnh nổ súng vang lên, cả trận địa bừng sáng. Địch chống trả quyết liệt, nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống. Nhưng không ai lùi bước. Chúng tôi chiến đấu bằng tất cả ý chí, bởi phía sau là Tổ quốc, là gia đình.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, chúng tôi ôm nhau mà khóc. Bao nhiêu hy sinh, gian khổ cuối cùng cũng đổi lấy ngày đất nước thống nhất.

Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, tôi luôn nhắc con cháu phải trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp nối truyền thống cha anh. Những năm tháng chiến tranh sẽ mãi là ký ức không thể quên của cuộc đời người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn