Đầu năm 1974 – Những tuyến vận tải mở đường, tiếp sức cho chiến trường Bình Định
Đầu năm 1974 – Những tuyến vận tải mở đường, tiếp sức cho chiến trường Bình Định
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, chiến thắng trên chiến trường không chỉ được làm nên bằng những trận đánh trực diện với quân thù, mà còn được chuẩn bị từ những công việc thầm lặng phía sau: mở đường, vận chuyển, cất giấu lương thực, vũ khí, thuốc men và xây dựng cơ sở hậu cần. Đầu năm 1974, khi cuộc đấu tranh ở Bình Định bước vào giai đoạn mới đầy quyết liệt, công tác vận tải và hậu cần trở thành một nhiệm vụ có ý nghĩa hết sức quan trọng.
Một dấu mốc đáng chú ý là tuyến vận tải cơ giới từ đường chiến lược 559, tức đường Hồ Chí Minh, đã vào đến bắc và tây Bình Định. Đây là bước phát triển lớn trong việc nối liền chiến trường Bình Định với hậu phương lớn và các tuyến chi viện chiến lược. Con đường ấy không chỉ là tuyến vận chuyển hàng hóa, mà còn là biểu tượng của ý chí vượt núi, băng rừng, đưa sức người, sức của vào phục vụ tiền tuyến.
Đến giữa năm 1974, tuyến vận tải cơ giới chiến lược từ An Lão vào tây Phù Mỹ và các tuyến vận tải ngang dài tới 155 km được hình thành. Những tuyến đường này tạo điều kiện thuận lợi hơn cho việc cơ động lực lượng, vận chuyển vũ khí, lương thực, thực phẩm và thuốc men vào các địa bàn trọng điểm. Trong điều kiện địch thường xuyên đánh phá, mỗi đoạn đường được mở là kết quả của biết bao mồ hôi, công sức và cả sự hy sinh thầm lặng của cán bộ, chiến sĩ, dân công.
Không chỉ có tuyến đường rừng, tuyến vận tải ven biển từ Hoài Hương, Hoài Nhơn vào Mỹ Đức, Mỹ An, Phù Mỹ cũng được xây dựng. Đây là hướng vận chuyển quan trọng, góp phần đưa hàng hóa, vật tư phục vụ chiến dịch đến gần các khu vực chiến đấu. Sự kết hợp giữa vận tải cơ giới, vận tải ngang và vận tải ven biển đã tạo nên mạng lưới hậu cần linh hoạt, bí mật, phục vụ kịp thời yêu cầu của chiến trường.
Nhờ sự chuẩn bị chu đáo ấy, ta đã đưa an toàn và bí mật 927 tấn vũ khí, lương thực, thực phẩm, thuốc men vào các kho chiến dịch ở Đông Phù Mỹ. Mỗi tấn hàng được đưa đến nơi an toàn là thêm một phần sức mạnh cho bộ đội, thêm niềm tin cho Nhân dân và thêm điều kiện để chiến trường Bình Định tiếp tục giữ vững thế tiến công.
Cùng với công tác vận tải, các cơ sở sản xuất tập trung của tỉnh lần đầu tiên được xây dựng ở An Lão, Vĩnh Thạnh và Hoài Ân. Đây là bước tiến quan trọng trong việc xây dựng hậu phương tại chỗ, bảo đảm cho chiến trường không chỉ dựa vào nguồn chi viện từ xa mà còn tự lực sản xuất, phục vụ nhu cầu lâu dài của kháng chiến.
Nhân dân trong vùng giải phóng cũng tích cực khai hoang, phục hóa, gieo trồng hàng trăm mẫu ruộng. Đặc biệt, một số đơn vị sản xuất tập trung đã sử dụng máy kéo, máy cày. Trong hoàn cảnh chiến tranh, hình ảnh máy cày trên đồng ruộng vùng giải phóng không chỉ mang ý nghĩa sản xuất, mà còn thể hiện sức sống bền bỉ của quê hương, khát vọng xây dựng cuộc sống mới ngay giữa bom đạn.
Câu chuyện đầu năm 1974 là một trang sử đẹp trong những năm tháng thời hoa lửa của quân và dân Bình Định. Đó là câu chuyện về những tuyến đường bí mật xuyên rừng, những chuyến hàng vượt qua hiểm nguy, những kho chiến dịch âm thầm được xây dựng và những cánh đồng vùng giải phóng được hồi sinh.
Từ những tuyến vận tải ấy, sức mạnh của hậu phương được chuyển hóa thành sức mạnh chiến đấu nơi tiền tuyến. Chính sự chuẩn bị bền bỉ, chu đáo về hậu cần, vận tải và sản xuất đã góp phần tạo thế, tạo lực để quân và dân Bình Định tiếp tục tiến công, nổi dậy, tiến gần hơn đến ngày quê hương hoàn toàn giải phóng.



