Dấu sẹo trên gương mặt
Bliêk (sinh năm 1948), người Ba Na, quê xã Nam, An Khê (nay thuộc tỉnh Gia Lai). Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông tham gia lực lượng du kích xã Nam. Ngày 03/8/1969, trong một trận chiến đấu tại khu vực Thôn Năm, xã Nam, ông bị nhiều mảnh đạn gây thương tích ở bụng, đùi và má trái. Sau chiến tranh, ông được công nhận là thương binh với tỷ lệ thương tật 23%, ghi nhận tinh thần chiến đấu kiên cường của người du kích địa phương.
Có những vết thương được giấu kín dưới màu áo.
Nhưng cũng có những vết sẹo hiện diện trên gương mặt suốt cả cuộc đời, để mỗi lần soi gương, người lính lại nhớ về những năm tháng chiến tranh.
Ông Bliêk mang theo một dấu sẹo như thế.
Là du kích của xã Nam, ông cùng đồng đội ngày đêm bám địa bàn, bảo vệ cơ sở cách mạng và ngăn chặn các cuộc càn quét của địch. Mỗi lần lên đường làm nhiệm vụ, không ai biết mình có thể trở về nguyên vẹn hay không.
Ngày 03 tháng 8 năm 1969, trong một trận chiến đấu tại Thôn Năm, xã Nam, ông bị nhiều mảnh đạn xuyên vào bụng, đùi và má trái. Giữa làn khói lửa, đồng đội đã nhanh chóng đưa ông ra khỏi khu vực giao tranh để cứu chữa.
Vết thương ở bụng và đùi rồi cũng dần lành theo năm tháng. Riêng vết sẹo trên má trái vẫn còn đó như một chứng nhân không biết nói. Nó không chỉ là dấu tích của bom đạn mà còn là lời nhắc về một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc.
Người ta thường nhớ đến những chiến công bằng những con số hay những trận đánh lớn. Nhưng với nhiều cựu chiến binh, điều còn lại sâu đậm nhất chính là những dấu sẹo trên cơ thể – mỗi dấu sẹo là một câu chuyện, mỗi câu chuyện là một phần của lịch sử.
Hôm nay, khi nhìn lại cuộc đời ông Bliêk, thế hệ trẻ có thể hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng những chiến thắng vang dội. Đôi khi, nó được khắc ghi giản dị trên gương mặt của một người lính bình dị, người đã chấp nhận mang theo thương tích suốt đời để quê hương được bình yên.



