Dấu son giữa những thăng trầm lịch sử
Tác giả: Nhữ Vũ Khánh Linh

“Côn Sơn suối chảy rì rầm,
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.”
Giữa núi rừng Côn Sơn, những câu thơ của Nguyễn Trãi như vẫn còn vang vọng qua bao thế kỷ. Côn Sơn không chỉ là nơi lưu giữ những năm tháng gắn bó của ông với quê hương mà còn là nơi chứng kiến một cuộc đời nhiều biến động của một con người dành trọn tâm huyết cho non sông, đất nước. Nguyễn Trãi – hiệu Ức Trai – không chỉ là một nhà chính trị, nhà quân sự, nhà văn hóa lớn mà còn là một trong những nhân vật có dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc.
Năm 1380, Nguyễn Trãi sinh ra tại Chi Ngãi, Chí Linh, Hải Dương, trong một gia đình có truyền thống học vấn. Cha ông là Nguyễn Phi Khanh, mẹ là Trần Thị Thái, con gái của quan Đại tư đồ Trần Nguyên Đán. Từ nhỏ, Nguyễn Trãi đã được sống trong môi trường coi trọng việc học và sớm bộc lộ tư chất của một người có tài.

Nguyễn Trãi (1380-1442)
Năm 1400, khi mới 20 tuổi, Nguyễn Trãi đỗ Thái học sinh và ra làm quan dưới triều Hồ. Nhưng những biến động lớn của đất nước nhanh chóng đưa cuộc đời ông sang một hướng khác. Năm 1407, quân Minh xâm lược Đại Việt, cha ông là Nguyễn Phi Khanh bị bắt đưa sang Trung Quốc. Nguyễn Trãi từng đi theo cha, nhưng nghe lời cha khuyên, ông trở về tìm con đường cứu nước, cứu dân.
Mang trong lòng nỗi đau mất nước, Nguyễn Trãi tìm đến Lam Sơn, gặp Lê Lợi và dâng Bình Ngô sách. Từ đó, ông đem tài năng và trí tuệ của mình góp sức vào cuộc khởi nghĩa Lam Sơn. Trong những năm kháng chiến, Nguyễn Trãi đảm nhiệm nhiều công việc quan trọng, đặc biệt là soạn thảo thư từ, văn thư gửi quân Minh, góp phần vào cuộc đấu tranh bằng cả quân sự và ngoại giao.
Đầu năm 1428, cuộc kháng chiến thắng lợi. Nguyễn Trãi được giao nhiều trọng trách trong công cuộc xây dựng đất nước. Cũng trong thời gian này, ông để lại nhiều tác phẩm có giá trị về chính trị, lịch sử, tư tưởng và văn học. Nổi bật nhất là Bình Ngô đại cáo, một áng văn chính luận lớn của dân tộc, được viết sau thắng lợi của cuộc khởi nghĩa Lam Sơn.
Những câu văn trong Bình Ngô đại cáo không chỉ khẳng định nền độc lập của Đại Việt mà còn thể hiện tư tưởng lấy dân làm gốc. Với Nguyễn Trãi, việc đánh giặc không chỉ để giành lại đất nước mà còn để đem lại cuộc sống yên bình cho nhân dân. Chính tư tưởng ấy làm nên chiều sâu trong sự nghiệp của ông.
Những năm cuối đời, Nguyễn Trãi trở về Côn Sơn, nơi ông từng gắn bó từ thuở nhỏ. Giữa cảnh núi rừng thanh tĩnh, ông tiếp tục sáng tác và để lại nhiều tác phẩm có giá trị. Hình ảnh Côn Sơn trong thơ Nguyễn Trãi vì thế vừa gần gũi với thiên nhiên, vừa chất chứa những suy tư của một con người từng trải qua bao biến động của thời cuộc.
Năm 1442, Nguyễn Trãi qua đời. Cuộc đời ông kết thúc trong một hoàn cảnh đầy oan khuất, nhưng những giá trị ông để lại cho dân tộc không vì thế mà mất đi. Năm 1980, nhân kỷ niệm 600 năm ngày sinh Nguyễn Trãi, UNESCO ghi nhận ông là Danh nhân văn hóa thế giới.
Từ Côn Sơn đến Lam Sơn, từ những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh đến những ngày xây dựng lại non sông, cuộc đời Nguyễn Trãi gắn liền với những bước ngoặt lớn của lịch sử dân tộc. Hơn sáu thế kỷ trôi qua, thơ văn và tư tưởng của ông vẫn còn đó, như một mạch nguồn không ngừng chảy trong lịch sử và văn hóa Việt Nam.



