DẤU SON HUYỀN THOẠI TRÊN ĐẤT MẸ AN GIANG
Chủ tịch Tôn Đức Thắng (1888–1980) — nhà lãnh đạo lỗi lạc của cách mạng Việt Nam, biểu tượng của tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc và lòng trung kiên vô hạn đối với Đảng, với Tổ quốc.
Sinh ra và lớn lên tại cù lao Ông Hổ, xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang, Tôn Đức Thắng sớm giác ngộ yêu nước từ phong trào công nhân đầu thế kỷ XX. Ông là người công nhân tiên phong đã giương cao ngọn cờ đỏ cờ sọc búa liềm trên chiến hạm France của hải quân Pháp tại Biển Đen năm 1919 nhằm bảo vệ cuộc cách mạng Tháng Mười Nga vĩ đại — một hành động lịch sử thể hiện tầm nhìn quốc tế và ý chí kiên cường của người thợ Việt Nam. Trải qua hơn mười năm bị đày ải trong ngục tù khốc liệt của thực dân Pháp tại nhà tù Côn Đảo, ý chí sắt đá và khí phách hiên ngang của người chiến sĩ cộng sản ấy chưa bao giờ lung lay.
Trong suốt sự nghiệp vẻ vang của mình, Bác Tôn từng đảm nhận nhiều trọng trách lớn của Đảng và Nhà nước, từ Trưởng ban Thường trực Quốc hội cho đến Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (sau này là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam). Dù ở cương vị nào, ông vẫn giữ trọn phẩm chất cao quý của người công nhân mẫu mực: cần kiệm, liêm chính, khiêm tốn và hết lòng yêu thương đồng bào, đồng chí.
Cuộc đời và sự nghiệp thanh cao, rạng ngời đạo đức cách mạng của Chủ tịch Tôn Đức Thắng mãi mãi là niềm tự hào lớn lao của nhân dân An Giang nói riêng và cả nước nói chung, là ngọn lửa thời hoa lửa thắp sáng lý tưởng sống cho thế hệ thanh niên Việt Nam hôm nay.


