Dấu tay còn lại của người du kích Ba Na
Có những vết thương không còn đau nhưng sẽ theo con người suốt cả cuộc đời. Với ông Đinh Dot (sinh năm 1950, dân tộc Ba Na, xã Tơ Tung), cánh tay phải mang thương tật chính là ký ức không bao giờ phai về những ngày cùng đồng đội bảo vệ quê hương trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Có những vết thương không còn đau nhưng sẽ theo con người suốt cả cuộc đời. Với ông Đinh Dot (sinh năm 1950, dân tộc Ba Na, xã Tơ Tung), cánh tay phải mang thương tật chính là ký ức không bao giờ phai về những ngày cùng đồng đội bảo vệ quê hương trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Đến thăm ông vào một buổi chiều cuối tháng Sáu, đoàn viên xã Tơ Tung bắt gặp hình ảnh một người thương binh với nụ cười hiền hậu. Đôi bàn tay đã không còn nhanh nhẹn như trước, nhưng mỗi cái bắt tay dành cho thế hệ trẻ vẫn thật ấm áp.
Ít ai biết rằng, năm 1969, khi mới mười chín tuổi, ông đã tham gia lực lượng du kích xã Đông Nam. Đó là giai đoạn chiến tranh diễn ra quyết liệt, mỗi người dân đều trở thành một chiến sĩ bảo vệ buôn làng.
Tháng 5 năm 1970, trong khi làm nhiệm vụ, đơn vị của ông bị địch phục kích. Trận đánh kết thúc nhưng để lại trên cánh tay phải của người du kích trẻ những vết thương không bao giờ lành hẳn. Hồ sơ người có công ghi nhận ông bị tổn thương ở cánh tay và bàn tay phải, hạn chế vận động, ảnh hưởng đến khả năng lao động trong nhiều năm sau đó.
Nhìn những vết sẹo đã theo ông hơn nửa thế kỷ, chúng tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ mà còn để lại những mất mát kéo dài suốt cuộc đời của người lính.
Ông không kể nhiều về sự gian khổ của mình. Điều ông nhắc đến nhiều nhất là niềm vui khi đất nước thống nhất và thế hệ hôm nay được học tập, lao động trong hòa bình.
Lời tâm sự giản dị ấy khiến những đoàn viên trẻ càng thêm trân trọng giá trị của cuộc sống hôm nay. Mỗi việc làm vì cộng đồng, mỗi công trình thanh niên hay mỗi hoạt động tình nguyện đều là cách để thế hệ trẻ tiếp nối tinh thần cống hiến mà cha anh đã gây dựng.
Tuổi trẻ Tơ Tung xin hứa sẽ giữ gìn và lan tỏa những câu chuyện như thế, để những vết sẹo của lịch sử mãi trở thành bài học về lòng yêu nước và trách nhiệm đối với quê hương.

