Dấu tay trên báng súng
Đinh Êu (sinh năm 1936), người Ba Na, quê xã Tơ Tung, Gia Lai. Tháng 01 năm 1960, ông tham gia lực lượng Huyện đội 2, giữ cương vị Trung sĩ, Tiểu đội trưởng. Tháng 4 năm 1965, trong một trận chiến đấu tại khu vực đường 19 - xã Nam, An Khê, ông bị thương ở cánh tay phải và vùng mông. Những vết thương ấy là dấu tích của một thời trực tiếp chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Trong phòng trưng bày của nhiều bảo tàng, người ta có thể nhìn thấy những khẩu súng đã ngả màu thời gian.
Người xem thường chú ý đến kiểu súng, năm sản xuất hay những vết trầy trên thân thép.
Ít ai nghĩ đến điều khác.
Đó là bàn tay của người đã cầm nó.
Một khẩu súng không tự biết chiến đấu.
Nó chỉ trở thành biểu tượng khi có một con người đặt bàn tay mình lên báng súng, mang theo trách nhiệm bảo vệ đồng đội và quê hương.
Ông Đinh Êu từng là một người như thế.
Từ năm 1960, ông có mặt trong đội ngũ của Huyện đội 2. Không lâu sau, ông trở thành Tiểu đội trưởng. Chức vụ ấy không chỉ là một cấp bậc, mà là sự tin cậy của đồng đội dành cho một người biết giữ vững đội hình giữa những ngày gian khó.
Tháng 4 năm 1965, trong một trận chiến đấu trên tuyến đường 19, ông bị thương ở cánh tay phải và vùng mông.
Vết thương khiến cánh tay không còn nguyên vẹn như trước.
Nhưng điều đáng nhớ hơn là trước khi cánh tay ấy mang sẹo, nó đã từng nắm rất chắc báng súng của người lính.
Bàn tay ấy từng ra hiệu im lặng.
Từng ra hiệu tiến lên.
Từng kéo đồng đội vượt qua những thời khắc hiểm nguy.
Chiến tranh kết thúc đã nhiều năm.
Khẩu súng có thể đã được cất đi.
Nhưng những dấu tay của một thế hệ vẫn còn in trong lịch sử.
Không phải trên thép.
Mà trên những giá trị họ để lại.
Đó là tinh thần kỷ luật.
Là trách nhiệm.
Là sự bình tĩnh trước thử thách.
Là niềm tin rằng khi mỗi người hoàn thành phần việc của mình, cả tập thể sẽ đủ sức vượt qua mọi gian nan.
Ngày nay, thế hệ trẻ không còn cầm súng để bảo vệ Tổ quốc như cha ông.
Nhưng vẫn có những "báng súng" của thời đại mới.
Đó là cuốn sách trên bàn học.
Là chiếc máy tính nơi cơ quan.
Là công việc mỗi người đang đảm nhận.
Điều quan trọng không nằm ở công cụ.
Điều quan trọng là bàn tay đặt lên đó có mang theo trách nhiệm hay không.
Có lẽ, đó cũng là điều mà câu chuyện của ông Đinh Êu gửi lại cho hôm nay.



