Người có công giúp đỡ cách mạng

DẤU TÍCH CHIẾN TRANH TRONG KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH GIÀ

DẤU TÍCH CHIẾN TRANH TRONG KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH GIÀ

Ninh Bình21/04/2026Đoàn Hải Dương (Chi đoàn Công an xã Nam Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếp chuyện chúng tôi, Đặng Văn Triệu (72 tuổi, nguyên Trưởng phòng 7 - Viện KSND tỉnh Vĩnh Long) chậm rãi kể lại những năm tháng chiến đấu oanh liệt của mình. Năm 17 tuổi, ông nhập ngũ vào Tiểu đoàn 306, Trung đoàn bộ binh 3, Quân khu 9. Đến năm 1973, ông được điều sang làm lính truyền tin, mang trên vai chiếc máy vô tuyến điện AN/PRC-25 nặng hơn 12 kg — một nhiệm vụ đòi hỏi sức khỏe, sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao. Ông nhớ lại: “Thời đó trẻ khỏe lắm, lính bộ binh đến đâu, chúng tôi theo sát đến đó để đảm bảo thông tin liên lạc thông suốt.” Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt tại khu vực Vĩnh Trà, ông không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ mà còn nhanh chóng trưởng thành. Đến năm 1974, ông được thăng làm đội trưởng trinh sát của tiểu đoàn, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh quan trọng, trong đó có trận đánh chiếm yếu khu Thầy Phó. Yếu khu Thầy Phó, nằm tại huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long (nay thuộc xã Vĩnh Xuân), là một cứ điểm quân sự quan trọng của đối phương. Nơi đây được trang bị hỏa lực mạnh với hai khẩu pháo 105mm và lực lượng canh giữ đông đảo. Đây cũng là bàn đạp để đối phương tổ chức các cuộc hành quân kiểm soát địa bàn, gây nhiều khó khăn cho lực lượng cách mạng. Trong trận đánh đêm 8 rạng sáng 9.1.1975, quân ta gặp phải sự chống trả quyết liệt khi bị phát hiện. Trước tình thế đó, đơn vị buộc phải tạm thời giữ nguyên vị trí chờ lệnh. Đến rạng sáng, cuộc tổng tấn công được phát động. Sau những giờ chiến đấu căng thẳng, quân ta chiếm được một phần cứ điểm, thu giữ hai khẩu pháo và từng bước làm chủ toàn bộ yếu khu. Tuy nhiên, phải mất thêm một ngày chiến đấu, lực lượng ta mới hoàn toàn tiêu diệt những ổ kháng cự cuối cùng tại khu nhà đèn. Chiến thắng yếu khu Thầy Phó không chỉ là một trận đánh quan trọng mà còn mang ý nghĩa chiến lược. Trước đó, nơi đây đã nhiều lần bị quân ta tấn công và làm suy yếu. Đặc biệt, chiến thắng ngày 9.1.1975 đã góp phần tạo thế và lực cho cuộc tổng tiến công, tiến tới giải phóng hoàn toàn tỉnh Vĩnh Long. Sau ngày đất nước thống nhất 1.5.1975, ông Triệu tiếp tục phục vụ trong quân đội với cương vị Đại đội phó Đại đội 57. Dù được cử đi đào tạo cán bộ, ông vẫn sẵn sàng nhận nhiệm vụ chi viện cho chiến trường biên giới Tây Nam giai đoạn 1977–1979. Đến năm 1981, ông rời quân ngũ với quân hàm thượng úy, chuyển sang công tác trong ngành kiểm sát và đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng cho đến khi nghỉ hưu vào năm 2014. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những dấu tích vẫn còn in đậm trong cơ thể và ký ức của người lính năm xưa. Hai mảnh đạn vẫn nằm lại trong người ông như một minh chứng sống cho những tháng ngày chiến đấu gian khổ. Mỗi năm, vào ngày 9.1, ông cùng đồng đội trở về bia tưởng niệm chiến thắng yếu khu Thầy Phó để ôn lại kỷ niệm một thời hoa lửa. “Chỉ mong còn đủ sức khỏe để gặp lại đồng đội, nhớ lại những năm tháng đã qua,” ông Triệu chia sẻ. Lời nói giản dị ấy chứa đựng cả một đời người gắn bó với chiến tranh, với đồng đội và với ký ức không thể phai mờ của một thời lịch sử hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn