Dấu tích còn lại trong lòng đất, trong lòng người
Đinh Nghết (sinh năm 1930), người dân tộc Ba Na, quê xã Tơ Tung, tỉnh Gia Lai. Trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, ông là chiến sĩ thuộc đơn vị E1 - D1 - E120. Ngày 20/01/1952, khi tham gia phục kích địch trên tuyến đường từ An Khê đi Bacho (theo hồ sơ lưu trữ), ông bị thương do mảnh đạn cối. Những mảnh đạn còn nằm trong vùng xương chậu, đùi và đầu gối, để lại tỷ lệ thương tật 31%. Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động, góp sức xây dựng cuộc sống mới.
Mùa xuân năm 1952, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt. Trên những tuyến đường vận chuyển của địch, các đơn vị vũ trang địa phương thường tổ chức những trận phục kích nhằm cắt đứt tiếp tế và làm suy yếu lực lượng đối phương.
Trong đội hình ấy có người chiến sĩ Ba Na Đinh Nghết, quê ở Tơ Tung.
Ông chiến đấu trong đơn vị E1 - D1 - E120, mang theo niềm tin giản dị rằng mỗi trận đánh thành công sẽ góp thêm một bước cho ngày đất nước được tự do.
Ngày 20 tháng 01 năm 1952, đơn vị nhận nhiệm vụ phục kích trên tuyến đường từ An Khê đi Bacho theo hồ sơ lưu trữ. Khi trận đánh diễn ra, hỏa lực của địch bắn trả dữ dội. Một quả đạn cối phát nổ gần vị trí chiến đấu của ông.
Ông bị nhiều mảnh đạn găm vào vùng xương chậu, đùi và đầu gối.
Đồng đội nhanh chóng đưa ông ra khỏi trận địa. Ông giữ được tính mạng, nhưng không phải tất cả những mảnh đạn đều có thể lấy ra. Có những mảnh nhỏ nằm sâu trong cơ thể, trở thành dấu tích của chiến tranh suốt phần đời còn lại.
Đối với người lính, chiến tranh không chỉ kết thúc khi tiếng súng ngừng vang.
Có những ký ức được cất giữ trong tâm trí.
Và cũng có những ký ức còn nằm lại trong chính cơ thể của họ.
Mỗi khi trái gió trở trời, những cơn đau lại nhắc ông nhớ về những năm tháng chiến đấu gian khổ. Nhưng ông chưa từng xem đó là điều đáng kể. Với ông, điều quý giá nhất là được chứng kiến quê hương thanh bình, đồng bào được sống trong độc lập, tự do.
Ngày nay, câu chuyện của ông Đinh Nghết không chỉ là câu chuyện về một người thương binh mang trên mình những mảnh đạn còn sót lại, mà còn là minh chứng cho ý chí kiên cường của lớp người đã cống hiến tuổi xuân trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Những vết thương có thể theo con người đến hết cuộc đời, nhưng lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và niềm tin vào độc lập dân tộc sẽ mãi là giá trị được các thế hệ hôm nay trân trọng và gìn giữ.


