“DẤU TÍCH CỦA MỘT THỜI ĐÃ QUA”
“DẤU TÍCH CỦA MỘT THỜI ĐÃ QUA”
Sinh năm: 1957
Nhập ngũ: 1979
Tham gia: Chống Mỹ
Thương binh, Đảng viên
“Năm 1979, tôi lên đường nhập ngũ. Khi ấy, tôi còn trẻ và trong lòng cũng như bao thanh niên khác, chỉ nghĩ đơn giản rằng khi đất nước cần thì mình phải lên đường. Khoác lên mình bộ quân phục, tôi bắt đầu một chặng đường mới của cuộc đời, một chặng đường mà sau này nhìn lại, tôi hiểu rằng nó đã để lại trong mình những dấu ấn không thể nào quên.
Bước vào quân ngũ là bước vào một môi trường có kỷ luật, có trách nhiệm và có những yêu cầu rất khác với cuộc sống ở gia đình. Mỗi người phải biết tự rèn luyện, biết vượt qua khó khăn và quan trọng nhất là phải có ý thức với nhiệm vụ của mình.
Những năm tháng ấy có gian khổ, có mất mát. Nhưng bên cạnh những khó khăn, điều tôi nhớ nhất vẫn là tình đồng đội. Những người lính cùng sống, cùng làm việc với nhau, trong hoàn cảnh nào cũng biết động viên và giúp đỡ nhau. Có những lúc chỉ một lời hỏi han, một sự chia sẻ nhỏ cũng giúp người khác có thêm nghị lực để vượt qua.
Chiến tranh và những năm tháng quân ngũ để lại trong mỗi người những ký ức rất khác nhau. Có những chuyện theo thời gian có thể dần phai mờ, nhưng có những điều càng nhiều năm trôi qua càng trở nên sâu sắc.
Tôi là một người mang trên mình dấu tích của chiến tranh. Thương tích là điều có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận được bằng chính cơ thể mình. Nhưng chiến tranh không chỉ để lại những vết thương trên thân thể. Nó còn để lại những ký ức, những nỗi nhớ và những câu chuyện mà có khi không thể diễn tả hết bằng lời.
Có những vết thương theo thời gian có thể phần nào lành lại, nhưng ký ức về những năm tháng đã trải qua thì vẫn ở đó. Mỗi khi nhớ lại, tôi càng hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay là điều vô cùng đáng quý.
Từ trải nghiệm của bản thân, tôi càng trân trọng hòa bình. Hòa bình không chỉ là không còn tiếng súng. Hòa bình còn là những buổi sáng bình thường, là những gia đình được sum họp, là trẻ em được đến trường, là mỗi người được sống, học tập và làm việc trong sự bình yên.
Có thể thế hệ trẻ hôm nay không thể hình dung hết những gian khổ mà thế hệ chúng tôi đã từng trải qua. Điều đó cũng không có gì đáng trách, bởi mỗi thế hệ được sinh ra trong một hoàn cảnh khác nhau. Nhưng tôi mong rằng các cháu hãy biết trân trọng cuộc sống hiện tại và biết nhớ đến những người đã hy sinh, những người đã cống hiến một phần tuổi trẻ của mình cho đất nước.
Tôi nghĩ rằng, khi nhìn vào một người lính đã từng trải qua chiến tranh, đừng chỉ nhìn vào những thương tích bên ngoài. Đằng sau mỗi vết thương là một câu chuyện. Có thể đó là câu chuyện về một nhiệm vụ đã hoàn thành, về một người đồng đội từng sát cánh, về những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi nào đó, hoặc đơn giản là câu chuyện của một con người đã lựa chọn đặt trách nhiệm với Tổ quốc lên trên những mong muốn riêng của mình.
Thời gian đã trôi qua rất lâu. Những người lính năm xưa nay phần lớn đều đã có tuổi. Mỗi người trở về với cuộc sống riêng, với gia đình và những công việc của đời thường. Nhưng những năm tháng trong quân đội vẫn là một phần ký ức quan trọng của chúng tôi.
Đối với tôi, điều đáng quý nhất sau những năm tháng ấy không phải là mình đã trải qua bao nhiêu khó khăn, mà là mình đã sống một quãng đời có trách nhiệm. Tuổi trẻ đã qua, những năm tháng quân ngũ cũng đã trở thành ký ức, nhưng những bài học về trách nhiệm, tình đồng đội và lòng yêu quê hương vẫn còn nguyên giá trị.
Bây giờ, khi nhìn thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình, tôi thấy vui và cũng thấy mình có thêm một mong muốn. Tôi mong các cháu hãy biết sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ trước đã đánh đổi.
Hãy học tập, lao động, rèn luyện và sống có trách nhiệm. Hãy biết yêu thương gia đình, biết quan tâm đến cộng đồng và biết trân trọng những người đã cống hiến cho đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời không thể mất đi. Những người từng trải qua chiến tranh rồi sẽ có ngày không còn đủ sức để kể lại câu chuyện của mình. Vì vậy, khi còn có thể, chúng tôi muốn kể để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay là thành quả được vun đắp bởi biết bao thế hệ.
Tôi mong rằng các cháu trẻ sẽ không chỉ biết về chiến tranh qua sách vở, mà còn biết trân trọng những con người đã từng đi qua chiến tranh. Bởi mỗi người lính, mỗi thương binh đều là một phần của lịch sử.
Và với tôi, những dấu tích trên cơ thể chính là lời nhắc nhở rằng: đã có một thế hệ từng sống, từng cống hiến và từng đặt trách nhiệm với đất nước lên trên những điều riêng tư của mình.”
“Đằng sau mỗi thương tích của người lính là một câu chuyện về trách nhiệm và sự cống hiến.”


