Dấu tích không phai
Trên sườn đồi, vẫn còn những dấu tích cũ.
Một hố bom đã được lấp,
nhưng vẫn nhận ra qua màu đất khác biệt.
Anh đứng đó, nhìn thật lâu.
Không ai nói, nhưng ai cũng biết
nơi này từng là chiến trường.
Cỏ đã mọc, cây đã xanh.
Thiên nhiên đã che phủ phần nào quá khứ.
Nhưng không thể xóa đi hoàn toàn.
Những dấu tích ấy
không chỉ là vết thương của đất,
mà còn là ký ức của con người.
Anh cúi xuống,
chạm tay vào lớp đất ẩm.
Một cảm giác quen thuộc
nhưng cũng xa lạ.
Thời gian có thể làm mờ đi,
nhưng không thể xóa hết.
Và có lẽ,
cũng không nên xóa.
Bởi đó là một phần của lịch sử.



