“DẤU TÍCH KHÔNG PHÔI PHA”
“DẤU TÍCH KHÔNG PHÔI PHA”
Sinh năm: 1943
Nhập ngũ: 1963
Xuất ngũ: 1971
Tham gia: Chống Mỹ
Thương binh
“Năm 1963, tôi nhập ngũ. Khi ấy, tôi còn rất trẻ. Rời quê hương, rời gia đình để khoác lên mình màu áo lính, tôi cũng như nhiều thanh niên khác chỉ nghĩ một điều giản dị: đất nước cần thì mình lên đường.
Những năm tháng chiến tranh đã để lại trong tôi rất nhiều ký ức. Đó là những năm tháng gian khổ, thiếu thốn và luôn có những thử thách mà người lính phải đối mặt. Nhưng giữa những khó khăn ấy, tôi cũng có những tình cảm mà cho đến hôm nay vẫn không thể nào quên được.
Tôi nhớ đồng đội.
Những người đã cùng tôi trải qua những ngày tháng trong quân ngũ, cùng chia sẻ với nhau những lúc khó khăn, cùng động viên nhau khi nhớ nhà, cùng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Trong hoàn cảnh chiến tranh, tình đồng đội càng trở nên quý giá. Có những người ban đầu chỉ là những người xa lạ, nhưng qua năm tháng lại trở thành những người thân thiết như anh em trong một gia đình.
Tôi cũng nhớ quê hương. Những lúc xa nhà, hình ảnh quê hương luôn ở trong tâm trí. Nhớ gia đình, nhớ những người thân, nhớ những điều bình dị của cuộc sống mà khi ở nhà đôi khi mình không để ý. Chính những nỗi nhớ ấy trở thành một phần động lực để người lính cố gắng vượt qua những ngày tháng gian khổ.
Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất vẫn là những người đồng đội đã không thể trở về.
Trong chiến tranh, có những người đã gửi lại tuổi trẻ của mình ở nơi nào đó và mãi mãi không có ngày trở về với gia đình. Mỗi khi nghĩ về họ, tôi lại thấy mình may mắn. Tôi đã được trở về, được tiếp tục cuộc sống, được chứng kiến quê hương và đất nước ngày một đổi thay.
Tôi trở về sau những năm tháng trong quân ngũ, nhưng có những điều của chiến tranh thì không thể trở lại như trước. Trên người tôi còn lại dấu tích của những năm tháng ấy. Đó không chỉ là một dấu tích của thương tích, mà còn là dấu tích của cả một thời tuổi trẻ.
Mỗi khi nhìn lại, tôi lại nhớ đến những năm tháng đã qua. Nhớ những ngày gian khổ, nhớ đồng đội, nhớ những người đã hy sinh và nhớ cả một thế hệ thanh niên đã từng sống, chiến đấu và cống hiến khi đất nước còn chiến tranh.
Dấu tích trên người tôi theo năm tháng có thể đã đổi khác, nhưng ký ức thì vẫn còn đó. Nó nhắc tôi rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Để có cuộc sống bình yên, đã có biết bao người phải hy sinh, cống hiến tuổi trẻ, thậm chí gửi lại một phần thân thể của mình.
Bởi vậy, tôi càng quý trọng hòa bình.
Khi đất nước đã yên bình, con người có cơ hội được sống, được làm việc, được chăm lo cho gia đình và được nhìn thấy các thế hệ trẻ lớn lên trong điều kiện tốt đẹp hơn, tôi càng thấm thía giá trị của những năm tháng mình đã đi qua.
Tôi không muốn nhắc về những mất mát để làm cho thế hệ sau buồn, mà muốn kể lại để các cháu hiểu rằng cuộc sống hôm nay đáng quý biết bao. Những người từng đi qua chiến tranh như chúng tôi có thể không kể được hết những gì mình đã trải qua, nhưng những dấu tích còn lại trên cơ thể và trong ký ức chính là một phần của lịch sử.
Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm và biết gìn giữ những thành quả mà các thế hệ đi trước đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ và sự hy sinh.
Đối với tôi, được trở về đã là một điều may mắn. Còn được sống trong hòa bình, được nhìn quê hương đổi thay và được kể lại những câu chuyện của mình cho thế hệ sau, đó là một niềm vui.
Dấu tích của người lính có thể ở lại trên thân thể, nhưng điều quan trọng hơn là những ký ức và giá trị của một thời đã qua được trao lại cho thế hệ hôm nay.
Để mỗi người hiểu rằng: hòa bình rất đáng quý, và càng phải biết gìn giữ hòa bình.”
“Mỗi dấu tích của người lính là một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình.”


