ĐẤU TRANH CHỐNG ĐỊCH MUA CHUỘC ANH VĨNH TĂNG
ĐẤU TRANH CHỐNG ĐỊCH MUA CHUỘC ANH VĨNH TĂNG
Bọn cai ngục thường áp dụng các hình thức mua chuộc tù binh như: hứa sẽ trọng thưởng, cho về với gia đình, nếu đau ốm thì đưa đi chữa bệnh rồi bố trí cho một công việc ổn định, được hưởng cuộc sống sung sướng... nhằm đánh vào lòng tham sống, sợ chết của một số người trong hoàn cảnh lao tù khắc nghiệt, thiếu thốn tình cảm gia đình, đồng đội, khi thân thể bị đánh đập quá dã man, bị ốm đau nên có những phút xao lòng. Nhưng nhờ nắm được âm mưu của địch, Đảng ủy trại giam đã chuẩn bị tinh thần cho anh em đối phó với địch. Nhờ vậy cả trại không ai bị mua chuộc.
Sau đó, bọn chúng tìm cách mua chuộc từng người, nhất là những người có uy tín trong tù binh để làm xao lòng những tù bình khác. Đối tượng đầu tiên chúng tổ chức mua chuộc là anh Vĩnh Tăng, cán bộ kháng chiến là người thuộc dòng họ hoàng tộc nhà Nguyễn, em họ gần của Vĩnh Thụy “Quốc trưởng ngụy” (tức vua Bảo Đại). Bọn địch nhờ Bảo Đại viết thư cho anh Vĩnh Tăng và gửi một số tiền làm quà. Chúng tổ chức công khai việc nhận thư và quà nhằm làm cho mọi người nghi ngờ lòng trung thành của anh Vĩnh Tăng.
Sở Chỉ huy Căng cho mời các đại diện trại và anh Vĩnh Tăng đến. Tên Đại tá Nguyễn Ngọc Lễ niềm nở đón tiếp và giới thiệu với mọi người về mối quan hệ cũng như “tình cảm của Đức Quốc trưởng với ông em họ”. Sau đó, hắn trịnh trọng chuyển thư và tiền cho anh Vĩnh Tăng và mong được “ông Vĩnh Tăng và các Ban Đại diện cộng tác để xây dựng Căng, đặng chăm sóc tù binh được tốt (1). Được như vậy thì nhất định Đức Quốc trưởng sẽ có sự quan tâm đặc biệt từ đây về sau”.
Anh Vĩnh Tăng lúc đầu có bị bất ngờ, nhưng lập tức nhận rõ âm mưu của bọn Sở Chỉ huy Căng nên đã thẳng thắn từ chối và trả lời tên Lễ: “Tôi với ông Vĩnh Thụy mỗi người đi theo một con đường, ông Vĩnh Thụy làm tay sai cho giặc Pháp, tôi theo kháng chiến chống Pháp, nên dẫu là họ hàng, vẫn không thể cộng tác được. Giờ đây tôi là tù binh, các ông là người giam giữ chúng tôi, làm sao tôi lại có thể cộng tác với các ông? Tôi chỉ có một đề nghị là nhờ các ông gửi trả lại thư và tiền cho Quốc trưởng của các ông, tôi không nhận”. Câu trả lời của anh Vĩnh Tăng đã làm cho tên Lễ vô cùng tức giận, nhưng hắn đành nuốt hận ra về. Anh em tù binh vô cùng phấn khởi và cảm phục tinh thần dũng cảm của anh Vĩnh Tăng. Đảng ủy Căng phát động ngay một phong trào học tập, noi theo tấm gương anh Vĩnh Tăng.



