Bài viết

ĐẤU TRANH TRƯỚC TÒA ÁN QUÂN SỰ

An Giang26/06/2026BAN LIÊN LẠC TÙ BINH VIỆT NAM (ĐOÀN THANH NIÊN ĐẶC KHU PHÚ QUỐC)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐẤU TRANH TRƯỚC TÒA ÁN QUÂN SỰ

Đấu tranh tại Tòa án quân sự của ngụy quyền Sài Gòn là một hình thức đấu tranh chủ động phát huy cao độ khí tiết người cách mạng. Tại tòa, các anh không cần luật sư bào chữa, mà lợi dụng ngay tòa án địch, hiên ngang tự mình đứng ra tố cáo chính sách dùng tù trị tù, vạch trần âm mưu cai trị tù dã man của địch, tỏ rõ khí thế của người chiến sĩ cách mạng.

Theo Công ước Genève năm 1949 về vấn đề tù binh, mỗi khi tù binh bị truy tố ra tòa, Hội Hồng Thập tự Quốc tế phải được thông báo cáo trạng và được mời đại diện chứng kiến việc xét xử.

Tuy nhiên, ngụy quyền Sài Gòn không cung cấp đẩy đủ danh sách tù binh cho Hội Hồng Thập tự Quốc tế, và bản cáo trạng của chúng chứa đầy những sự vu cáo, phi lý nên chúng thường không mời đại diện Hội Hồng Thập tự Quốc tế đến chứng kiến. Mặt khác, trong các cuộc xét xử, anh em tù binh thường tố cáo những tội ác man rợ của quân cảnh với những chứng tích rõ ràng trên người nên ngụy quyền Sài Gòn lo sợ, càng không muốn mời đại diện của Hội đến. Địch bất chấp dư luận, nhưng chính tại các cuộc xét xửấy, những Tù binh đã tỏ rõ bản chất cách mạng anh hùng của một đội quân chiến đấu vì sự nghiệp chính nghĩa đánh đuổi đế quốc xâm lược giành lại mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Tại phiên tòa xét xử các anh: Trần Ngọc Long, Võ Văn Lơn (tên bên ngoài là Võ Ngọc Đảnh), Trần Văn Sơn, Lê Văn Được, Lê Trọng Chước, Hồng Quang Hải, Trần Văn Bĩ và Nguyễn Văn Bốn về vụ diệt trật tự ở B4, một luật sư mặc áo dài đen đến nói với anh Trần Ngọc Long rằng ông ta được giao nhiệm vụ bào chữa cho anh. Anh Long từ chối, nói rằng mình tự biện hộ được. Ông ta cũng nói với anh Đảnh như thế. Anh Đảnh cũng từ chối.

Ủy viên công tố đọc bản cáo trạng đề nghị tử hình Trần Ngọc Long và kêu án tù 7 người còn lại.

Trước tòa án có đông người xem, anh Trần Ngọc Long đã tố cáo hành động tra tấn dã man của quân cảnh. Anh cởi áo chỉ những chỗ bị đánh còn đẩy vết thâm đen, anh vén quần lên chỉ phần thịt đã bị cứng hết do bị nhốt biệt giam đứng lâu ngày. Anh nói trừng trị kẻ phản bội lý tưởng là không có tội, trừng trị kẻ chỉ chọc cho giám thị đánh đập anh em là không có tội. Tuy nhiên, anh không trực tiếp làm việc đó.

Cuối cùng, tòa án tuyên bố: Trần Ngọc Long, Trần Văn Sơn, Hồng Quang Hải và Lê Trọng Chước trắng án.

Bốn người kia đều bị án tù. Riêng Võ Ngọc Đảnh, chúng tuyên án 20 năm tù. Anh Đảnh cười và nói: “Liệu chế độ các ông có tồn tại được 20 năm không mà kêu án tù tôi 20 năm?”.

Sau này, về Trại giam Cần Thơ, anh Đảnh vượt ngục được năm ngày thì bị bắt lại.

- Phiên tòa xử các anh: Phạm Thanh Cường, Nguyễn Chí Công, Nguyễn Ngọc Điền, Nguyễn Văn Thanh và Đặng Đáo trong vụ đánh cảnh cáo bọn trật tự ở phân khu C8 diễn ra rất sôi nổi.

- Sau bản cáo trạng của ủy viên công tố, chánh án hỏi: “Tại sao các anh có ý định giết hai anh Can và Ngọc?"

- Anh Nguyễn Chí Công nói vì chúng không những phản bội lý tưởng cách mạng mà còn đánh đập anh em nên các anh phải trừng trị chúng. Rồi anh dõng dạc tuyên bố: “Chúng tôi là chiến sĩ Giải phóng quân đứng trên tuyến đầu chống Mỹ, cứu nước, Tòa án quân sự Cần Thơ là tay sai của Mỹ, không đủ tư cách và thẩm quyền xét xử chúng tôi",

- Anh Nguyễn Chí Công được anh em chuẩn bị và giao cho tuyên bố trước tòa. Lời tuyên bố của anh làm nhiều người có mặt tại tòa án sững sờ. Tên chánh án đập tay xuống bàn và hét lên bảo anh im. Anh Nguyễn Ngọc Điền cúi xuống lột đôi dép cao su bằng vỏ xe hơi anh đang mang ném thẳng vào mặt tên chánh án. Hắn né được và rung chuông liên hồi.

- Quân cảnh ùa vào còng tay các anh đưa trở lại Trại giam Cần Thơ. Chúng không kịp tuyên án nhưng các anh vẫn có án và sau đó bị đưa lên khám Chí Hòa và đày ra Côn Đảo.

- Vụ giết hai tên mật báo ở phân khu D5 (phân khu chiến sĩ quê miền Bắc), địch đưa bốn anh Nguyễn Văn Thanh (tức Nguyễn Dương Kế), Nguyễn Văn Pha (tức Vũ Hồng Thăng), Trương Văn Long (tức Đàm Thế Sinh), Nguyễn Văn Đào (tức Nguyễn Văn Đổ) ra Tòa án quân sự Vùng 4 chiến thuật (Cần Thơ).

- Từ ngày 15 đến 19-12-1971, ngày nào Luật sư Nguyễn Thị Hiếu cũng đến gặp các anh ở Trại giam Cần Thơ và nói: các anh mang tội giết người là tội rất nặng, có thể bị tử hình, nếu được tôi bào chữa, các anh có thể từ tội tử hình xuống còn chung thân chẳng hạn.

- Các anh trả lời thẳng với bà luật sư: đối với các người, chúng tôi không có tội gì cả, vì chúng tôi không giết người của Việt Nam Cộng hòa, chúng tôi giết tên phản bội là người của chúng tôi, chúng tôi không cần luật sư bào chữa mà tự bào chữa cho mình được rồi.

- Sáng 20-12-1971, tại Tòa án quân sự Cần Thơ, dựa vào lời khai của các anh Nguyễn Văn Thanh (tức Nguyễn Dương Kế) và Nguyễn Văn Pha (tức Vũ Hồng Thăng), chúng quy kết cho các anh là thủ phạm chính trị, phạm tội “cố sát”.

- Cuối cùng tòa án quân sự Cần Thơ tuyên án:

- Nguyễn Văn Pha (tức Vũ Hồng Thăng), 20 năm tù khổ sai miễn biệt xứ.

- Nguyễn Văn Thanh (tức Nguyễn Dương Kế), 20 năm tù khổ sai miễn biệt xứ.

- Trương Văn Long (tức Đàm Thế Sinh), chung thân.

- Nguyễn Văn Đào (tức Nguyễn Văn Đồ), chung thân.

- Quân cảnh đưa các anh về Trại giam lộ tẻ Cần Thơ giam vào thùng container (Con-nét). Tối hôm đó, bốn anh vượt ngục. Ba anh trốn thoát về với cách mạng, riêng anh Nguyễn Văn Đào ra đến bờ sông Bình Thủy bị địch bắt lại.

- Vụ giết tên trật tự ác ôn Lê Văn Ba tại A5 ngày 23-1-1971, các anh Đoàn Văn Công (tức Đoàn Thanh Phương, Trần Văn Minh (tức Thảnh) và Trần Văn Quang cũng bị Tòa án Cần Thơ xét xử. Bọn địch không cho các anh vào Trại giam Cần Thơ mà giam ba anh vào thùng Cát xô và tra tấn cho đến ngày ra tòa 15-6-1971.

- Trong buổi xét xử các anh, địch cũng đưa 10 lính Sài Gòn thuộc tù quân phạm đến để xét xử.

Tại tòa, trước rất đông quần chúng, trong đó có quân phạm và gia đình, ba anh cực lực lên án những hành động đánh đập giam cầm hết sức dã man của quân cảnh đối với tù binh. Tên Đại tá Lạc, Chánh án hỏi các anh:

- Tại sao vô tù còn hoạt động, tham gia bắt quân cảnh và giết Lê Văn Ba? Có bao nhiêu người tham gia giết Lê Văn Ba? Ai lãnh đạo các anh làm việc đó?

Anh Công trả lời trước:

- Tên Lê Văn Ba là tên chiêu hồi, quay lại đánh đập anh em chúng tôi tàn nhẫn quá. Y đánh tù bằng củi đòn, bằng cây khiêng thùng nước, bằng cọc sắt hàng rào...

Lê Văn Ba còn theo lệnh giám thị đánh tù binh bằng roi cá đuối, tra điện, đổ nước mắm vào mũi, rọi bóng đèn vào mắt tù binh. Do đó, tôi giết Lê Văn Ba.

Rồi anh Công nói tiếp: Vì nó đánh đập anh em nên chúng tôi phải giết nó.

Cả ba anh đều nhận cùng tham gia giết Lê Văn Ba bằng cách bóp cổ, móc mắt đến lúc hắn chết. Các anh trả lời xong, tòa nghỉ 15 phút nghị án và tuyên án:

Trần Văn Quang, 15 năm tù.

- Trần Văn Minh, 20 năm tù.

- Đoàn Văn Công, phạm tội chỉ huy hai tù bình giết người, tội vượt ngục 4 lần, tội bắt trói quân cảnh, tổng hợp các tội: tù chung thân.

Công cười, nói: “Mặc kệ. Chúng tôi chỉ ở tù một lúc, phần còn lại dành cho các ông”.

Khi ba anh chuẩn bị trở lại trại giam, mọi người chung quanh rất khâm phục, ca ngợi thái độ hiên ngang, không sợ hãi của các anh. Có người nói: “Các anh can đảm quá”. Một quân phạm nói: “Chúng tôi không bao giờ dám nói như các anh”. Nhiều người bao quanh tặng các anh thuốc hút và bánh. Vì tay bị còng, các anh không lấy được nên bà con dùng nón lá, khăn choàng đựng thuốc lá và bánh đưa lên xe cho các anh.

Sau khi tuyên án, đích đưa các anh lên giam ở khám ChíHòa, trong nhiều phòng khác nhau. Anh em đề nghị tập hợp số tù binh Phú Quốc lại chung một phòng. Địch không giải quyết. Anh em báo cho chúng biết, nếu hai ngày nữa không thỏa mãn yêu sách, anh em sẽ mổ bụng tự tử. Địch vẫn im lặng.

Đến ngày thứ ba, một thanh niên trên 20 tuổi tên Liệt, quê ở Bình Định, đứng tại cửa phòng giam kêu thật to rằng vì Ban Quản đốc khám Chí Hòa không giải quyết yêu cầu của anh em tù binh Phú Quốc nên anh mỗ bụng tự tử để tỏ rõ quyết tâm của mình. Nói xong, anh lấy dao rạch bụng máu chảy lênh láng. Địch chạy lại bảo anh ngừng tay, sẽ giải quyết theo yêu sách của anh em.....

Có hơn 50 anh em tù binh Phú Quốc tham gia khoảng 20 vụ diệt mật báo và trật tự bị đưa ra xét xử tại Tòa án quân sự Cần Thơ và đưa về khám Chí Hòa chờ ngày ra Côn Đảo.

Nhưng không phải đó là tất cả những vụ trừng trị bọn phản bội ở Trại giam tù binh Phú Quốc và cũng không phải tất cả những người bị kết án.

Còn nhiều vụ trừng trị bọn mật báo và trật tự, nhưng vì anh em không cử người đứng ra nhận, địch đánh đập tràn lan một thời gian rồi thôi, không tìm ra thủ phạm. Cũng có vụ địch đã đưa ra xét xử, kết án nhưng sau đó anh em vượt ngục thoát như vụ của anh Nguyễn Văn Thanh (tức Nguyễn Dương Kế) đêm 20-12-1971.

Từ Tòa án Vùng 4 chiến thuật ở Cần Thơ, địch chuyển anh em ra Côn Đảo sau mỗi vụ xét xử, có lần 3 – 4 người, có lần 5 – 7 người. Sau năm lần chuyển ra Côn Đảo, anh em đấu tranh đòi tập trung một chỗ những tù bình Phú Quốc bị đưa ra Côn Đảo. Cuối cùng, địch buộc phải chấp nhận, tập trung tất cả 27 người ở hầm trại 3. Sau đó, chúng lại đưa anh em từ Côn Đảo về khám Chí Hòa ở Sài Gòn.

Tại Chí Hòa, từ tháng 10-1970 đến tháng 5-1972, địch tập trung thêm một số anh em bị xử có án từ Cần Thơ và Pleiku đến, tất cả có 56 anh em. Ngày 8-5-1972 địch đưa số anh em này ra Côn Đảo, số tập trung tại khám Chí Hòa sau ngày 8-5-1972 địch không đưa ra Côn Đảo.

Trong thời gian ở Chí Hòa, theo yêu cầu của anh em, địch cho tập trung 56 người ở chung tại khu AH. Anh em tự xuống bếp lấy cơm về ăn. Việc quan hệ với các phòng khác cũng có phần thuận lợi. Nhờ vậy, anh em được bên ngoài gởi cho một chiếc ra-đi-ô Sony một băng để theo dõi tin tức.

Khi chuyển ra Côn Đảo anh em đề nghị chuyển đi chung một đoàn, không xé lẻ.

Vừa đến cầu tàu Côn Đảo, bọn trật tự do tên Khương cầm đầu kéo tới ra lệnh cho anh em đứng lên, từng người lần lượt xuống tàu cho chúng khám xét. Anh Phạm Thanh Cường, đại diện của anh em đứng lên nói:

- Chúng tôi là những người từng giết trật tự ở Trại giam tù binh Phú Quốc nên bị đày ra đây. Chúng tôi chỉ có quần áo của tù binh chứ làm gì có vũ khí bén nhọn. Các anh muốn yên thân thì đừng đụng đến chúng tôi.

Chúng thấy các anh rất kiên quyết nên cũng ngán, không khám xét. Tên Trung tá Vệ ra lệnh đưa anh em đến trại 7. Vì không có nước, các anh không chịu ở. Chúng nói ở đỡ một bữa chúng sẽ đưa đi nơi khác. Hôm sau chúng đưa các anh đến trại 1. Cũng chỉ được một ngày, chúng đưa các anh đến trại 5, phòng 12 ở cho đến ngày trở về đất liền.

Nhờ địch không khám xét, các anh đem theo được chiếc ra-đi-ô Sony để nghe tin tức.

Sau khi Hiệp định Paris về Việt Nam được ký kết, năm người thuộc nhóm Phạm Thanh Cường trừng trị trật tự ở C8 được chúng chở bằng máy bay từ Côn Đảo đến Phú Bài rồi lên ô tô đưa đi trao trả ở Thạch Hãn, Quảng Trị.

51 anh em còn lại đòi được trao trả theo Hiệp định Paris về Việt Nam. Địch nói các anh chưa hết hạn tù. Sau đó chúng đưa các anh về Chí Hòa. Các anh tuyệt thực. Chúng hứa hẹn, chữa trị rồi đưa đi Trại giam Hố Nai. Tại đây, các anh lại cùng một số anh em khác trừng trị bọn trật tự.

Một đêm, hai anh Cung và An chui rào. Anh Cung bị mìn nổ bị thương. Anh An đi được ba ngày bị chúng truy tìm bắt lại. Vì vậy, 51 anh em bây giờ chỉ còn 50 người. Khoảng tháng 11-1973, địch đưa các anh đến giam giữ tại Trại giam Trà Nóc, Cần Thơ. Mấy ngày sau các anh tổ chức đào hầm. Tối 25-12-1973, sáu anh trong đó có Đoàn Văn Công, Trần Văn Minh, Võ Ngọc Đảnh theo đường hầm ra đi.

Vì không biết địa thế, các anh loanh quanh mãi trong khu vực kiểm soát của địch. Mấy ngày sau, sáu người đều lần lượt bị bắt lại.

Mãi đến ngày 7-3-1974, tức là hơn một năm sau ngày Hiệp định Paris được ký kết, 50 anh em mới được trao trả tại Lộc Ninh.

iam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn