Bài viết

DẤU VẾT TRÊN TRIỀN ĐÁ

DẤU VẾT TRÊN TRIỀN ĐÁ

Lâm Đồng04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều muộn, nắng vàng rơi chậm trên triền núi đá lởm chởm. Ông Hanh đứng lặng rất lâu, mắt nhìn xuống con dốc quanh co phía dưới. Nơi ấy, năm xưa từng là tuyến đường vận chuyển quan trọng của đơn vị ông.

Ngày ấy, ông còn là một chiến sĩ trẻ, gầy gò nhưng nhanh nhẹn. Công việc của ông là dẫn đường qua những cung đường hiểm trở, nơi chỉ cần một bước sai là có thể trả giá bằng cả mạng sống.

Triền đá này không chỉ khó đi, mà còn thường xuyên bị địch phục kích. Có những đêm, ông và đồng đội phải bò từng đoạn, bám vào từng khe đá để di chuyển. Không ai dám thở mạnh.

Một lần, trong lúc đưa đơn vị vượt qua đoạn dốc, một người lính trẻ trượt chân. Ông lao tới, nắm chặt tay anh ta. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu rằng chỉ cần buông ra, sẽ không còn cơ hội nữa.

“Giữ chặt!” ông hét lên.

Cuối cùng, họ cũng vượt qua.

Nhưng không phải lần nào cũng may mắn như vậy.

Một trận phục kích xảy ra ngay trên triền đá. Tiếng súng vang dội, đá vỡ tung. Khi mọi thứ lắng xuống, một số người đã nằm lại.

Ông Hanh không bao giờ quên ánh mắt của họ – bình thản đến lạ.

Sau chiến tranh, ông quay lại nơi này. Triền đá vẫn vậy, nhưng cỏ đã mọc lên, phủ xanh những vết tích cũ.

Ông bước chậm, như sợ làm xáo trộn ký ức.

Có người hỏi ông sao lại quay lại nơi đau buồn ấy.

Ông chỉ nói:
“Không phải để nhớ nỗi đau, mà để nhớ những người đã đi qua đây.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn