Cựu chiến binh

DÃY TRƯỜNG SƠN BAO VÂY QUÂN THÙ

Bắc Ninh05/06/2026NGUYỄN ĐÌNH LONG3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn năm ấy không chỉ là một dãy núi hùng vĩ trải dài dọc đất nước mà còn là một chiến trường khốc liệt, nơi quân và dân ta viết nên những trang sử hào hùng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những cánh rừng già, những con suối sâu, những ngọn núi mây phủ quanh năm đã trở thành đồng minh trung thành của bộ đội ta, tạo nên một thế trận bao vây, chia cắt và tiêu hao sinh lực địch. Mùa khô năm 1971, sau nhiều thất bại trên chiến trường miền Nam, quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn mở cuộc hành quân lớn nhằm đánh phá tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Chúng huy động hàng vạn quân cùng xe tăng, pháo binh và máy bay yểm trợ với tham vọng cắt đứt con đường tiếp tế từ miền Bắc vào miền Nam. Nhưng điều mà chúng không ngờ tới là cả dãy Trường Sơn lúc ấy đã trở thành một pháo đài khổng lồ của quân giải phóng. Trong một thung lũng hẹp nằm giữa những cánh rừng nguyên sinh, Tiểu đoàn 7 nhận nhiệm vụ chặn đánh một đoàn cơ giới địch đang tiến sâu vào khu vực biên giới. Địa hình nơi đây rất hiểm trở. Một bên là vách núi dựng đứng, bên kia là vực sâu, chỉ có một con đường độc đạo đủ cho xe cơ giới đi qua. Đại đội trưởng Nguyễn Văn Lâm quan sát địa hình rồi quyết định bố trí trận địa phục kích. Ông nói với đồng đội: – Chúng có xe tăng và pháo mạnh, nhưng vào đây thì sức mạnh ấy bị hạn chế. Ta sẽ đánh bất ngờ, chia cắt đội hình rồi tiêu diệt từng bộ phận. Suốt ba ngày liền, bộ đội bí mật đào công sự, ngụy trang trận địa. Những khẩu súng chống tăng được bố trí ở các điểm cao. Các tổ chiến đấu ém quân trong rừng rậm chờ thời cơ. Sáng ngày thứ tư, tiếng động cơ vang lên từ xa. Đoàn xe địch nối đuôi nhau tiến vào khu vực phục kích. Đi đầu là xe tăng, phía sau là xe bọc thép chở lính. Khi chiếc xe tăng đầu tiên lọt vào giữa trận địa, một tiếng nổ dữ dội vang lên. Chiếc xe bị hất tung khỏi mặt đường. Ngay lập tức, hỏa lực của ta đồng loạt khai hỏa. Đạn chống tăng lao tới như những tia chớp. Hai chiếc xe bọc thép bốc cháy dữ dội. Binh lính địch hoảng loạn nhảy xuống xe tìm nơi ẩn nấp. Từ trên sườn núi, các chiến sĩ đồng loạt nổ súng. Tiếng súng vang dội khắp núi rừng. Bị đánh bất ngờ, đội hình địch rối loạn. Chúng gọi máy bay đến chi viện nhưng các cánh rừng già che kín trận địa khiến phi công không thể xác định mục tiêu. Sau hơn hai giờ chiến đấu, đoàn cơ giới bị phá hủy gần hết. Số còn lại phải tháo chạy khỏi khu vực. Chiến thắng ấy trở thành một trong những trận phục kích tiêu biểu trên tuyến Trường Sơn. Không lâu sau đó, tại một khu vực khác của dãy núi, một trận đánh lớn hơn nữa diễn ra. Đó là thời điểm địch liên tục sử dụng trực thăng đổ quân xuống các điểm cao nhằm kiểm soát những tuyến đường vận tải của ta. Một đơn vị bộ đội địa phương phối hợp với lực lượng chủ lực được giao nhiệm vụ giữ vững một ngọn đồi chiến lược. Ngày đầu tiên, hàng chục chiếc trực thăng xuất hiện trên bầu trời. Tiếng cánh quạt rít lên dữ dội. Từng tốp lính đổ xuống sườn đồi. Các chiến sĩ của ta bình tĩnh chờ đợi. Khi quân địch vừa triển khai đội hình, những khẩu súng máy phòng không đồng loạt khai hỏa. Một chiếc trực thăng trúng đạn bốc cháy giữa không trung. Chiếc thứ hai lao xuống khu rừng phía xa. Những chiếc còn lại vội vã tăng độ cao để tránh hỏa lực. Dưới mặt đất, bộ đội ta từ các công sự bí mật bất ngờ xuất kích. Cuộc chiến giành giật từng mét đất diễn ra vô cùng ác liệt. Địch liên tục gọi pháo binh và không quân yểm trợ. Bom đạn cày nát sườn đồi. Khói bụi phủ kín cả khu vực. Nhưng khi khói tan, những người lính giải phóng vẫn kiên cường bám trụ. Suốt ba ngày ba đêm chiến đấu, quân ta đẩy lùi nhiều đợt tiến công, tiêu diệt hàng trăm tên địch và giữ vững trận địa. Ngọn đồi ấy sau này được đồng đội gọi bằng cái tên đầy tự hào: “Ngọn đồi bất khuất”. Tuy nhiên, những trận đánh trên Trường Sơn không chỉ diễn ra bằng súng đạn. Cuộc chiến bảo vệ tuyến vận tải chiến lược cũng là một cuộc chiến vô cùng gian khổ. Địch ngày đêm dùng máy bay ném bom xuống các con đường. Mỗi khi một đoạn đường bị phá hỏng, lực lượng thanh niên xung phong và công binh lại lập tức có mặt. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm họ sửa đường. Có những đêm mưa rừng xối xả. Bùn đất ngập đến đầu gối. Nhưng những người thanh niên tuổi đôi mươi vẫn hối hả san lấp hố bom để đoàn xe tiếp tục lăn bánh. Nhiều lần máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom. Có người ngã xuống ngay bên chiếc xẻng còn cầm trên tay. Song những người còn lại vẫn tiếp tục công việc. Họ hiểu rằng mỗi chuyến xe vượt Trường Sơn đều mang theo vũ khí, lương thực và niềm hy vọng của tiền tuyến. Năm 1972, quân ta mở nhiều chiến dịch lớn trên khắp miền Nam. Tuyến Trường Sơn trở thành huyết mạch quan trọng hơn bao giờ hết. Địch tăng cường đánh phá với mật độ chưa từng có. Hàng nghìn lượt máy bay được huy động. Nhưng càng đánh phá, chúng càng nhận ra rằng không thể khuất phục được ý chí của quân và dân ta. Một cây cầu bị đánh sập thì cây cầu khác được dựng lên. Một con đường bị cắt đứt thì tuyến đường mới lại xuất hiện giữa rừng sâu. Trường Sơn giống như một cơ thể sống khổng lồ với hàng trăm mạch máu không ngừng vận động. Trong những năm tháng ấy, biết bao chiến công đã được lập nên. Biết bao người con ưu tú của đất nước đã anh dũng hy sinh trên các cung đường, các trận địa phòng không, các điểm cao chiến lược. Máu của họ hòa vào đất đỏ Trường Sơn, làm nên sức mạnh giúp dân tộc tiến tới ngày toàn thắng. Mùa xuân năm 1975, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy giải phóng miền Nam bắt đầu, những đoàn xe từ Trường Sơn nối đuôi nhau tiến về phía trước. Các tuyến đường từng bị bom đạn cày xới giờ trở thành con đường chiến thắng. Từ những cánh rừng già vang vọng tiếng súng năm xưa, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đã tiến vào các chiến trường quyết định. Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, nhiều người lính đứng trên những đỉnh núi Trường Sơn nhìn về phương Nam với niềm xúc động khó tả. Họ nhớ đến những đồng đội đã nằm lại nơi đây. Nhớ những trận phục kích giữa rừng sâu. Nhớ những đêm hành quân trong mưa bom bão đạn. Nhớ những con đường được mở bằng mồ hôi, máu và lòng quả cảm. Dãy Trường Sơn năm ấy thực sự đã trở thành bức thành đồng vững chắc bao vây quân thù. Những trận đánh trên Trường Sơn không chỉ làm tiêu hao sinh lực địch mà còn bảo vệ con đường huyết mạch của cách mạng, góp phần quan trọng đưa cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đi đến thắng lợi hoàn toàn. Ngày nay, khi nhắc đến Trường Sơn, mỗi người Việt Nam đều nhớ tới một biểu tượng bất diệt của ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần quyết chiến quyết thắng của dân tộc. Những chiến công trên dãy núi huyền thoại ấy sẽ mãi được các thế hệ sau ghi nhớ như một bản anh hùng ca không bao giờ phai nhạt trong lịch sử Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn