Anh hùng Lực lượng vũ trang

đ/c Lê Văn Huỳnh tham gia cuộc chiến đấu tại "đài hoa lửa" Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972

Lê Văn Huỳnh là sinh viên năm thứ 4 khoa Xây dựng, Đại học Bách khoa Hà Nội. Giữa lúc cuộc chiến ác liệt nhất, anh gác lại tương lai đầy hứa hẹn để lên đường nhập ngũ. Anh cưới vợ là chị Đặng Thị Phong vào năm 1972, nhưng đám cưới chỉ vỏn vẹn 6 ngày thì anh phải vào chiến trường Quảng Trị.

Quảng Trị18/03/2026Lê Thị Thanh (Chi đoàn Văn phòng Đăng ký đất đai - Đoàn Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người sinh viên xếp bút nghiên lên đường

Bức thư tiên liệu ngày ra điTrong 81 ngày đêm rực lửa, anh Huỳnh thuộc đơn vị công binh, nhiệm vụ là chèo xuồng đưa bộ đội và vũ khí qua sông Thạch Hãn để vào Thành cổ. Giữa làn mưa bom bão đạn, anh hiểu rằng cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.Trước ngày hy sinh khoảng 2 tháng, anh đã bí mật viết một bức thư dài 10 trang giấy gửi về cho gia đình và người vợ trẻ. Bức thư không chỉ là lời tâm tình mà còn là một "bản di chúc" kỳ lạ:
  • Lời dặn vợ: Anh viết: "Thôi nhé, em đừng buồn, khi được tin này hãy nén lòng kìm hãm sự sung sướng của em lại mà hãy đi bước nữa... Đừng để tuổi xuân trôi đi vô ích".

  • Chỉ đường tìm mộ: Kỳ lạ thay, anh đã tiên liệu chính xác nơi mình sẽ nằm xuống: "Sáng nay ngày 11 tháng 9 năm 1972... khi nào hòa bình em hãy vào nơi anh đã hy sinh... đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh hy sinh". Anh còn mô tả chi tiết vị trí mình nằm để sau này gia đình dễ tìm kiếm.

  • Sự hy sinh và cuộc tìm kiếm kỳ diệuĐúng như những gì anh viết, ngày 2/1/1973, anh Huỳnh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ đưa đón thương binh qua sông.Hơn 30 năm sau, nhờ những chỉ dẫn chi tiết trong bức thư "tiên tri" ấy, chị Phong (người vợ vẫn ở vậy thờ chồng suốt đời) cùng đồng đội đã tìm thấy hài cốt của anh tại thôn Thượng Phước, xã Triệu Thượng, huyện Triệu Phong — đúng vị trí anh đã mô tả.Câu chuyện của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh là biểu tượng cho tinh thần của thế hệ thanh niên Việt Nam thời bấy giờ: Sẵn sàng dâng hiến cuộc đời cho Tổ quốc nhưng vẫn đầy ắp tình yêu và sự bao dung đối với người thân.Hiện nay, bức thư của anh đang được trang trọng trưng bày tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị, khiến bất cứ ai đọc được cũng phải rơi lệ.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn