Bài viết

Đ/c Trần Văn Hậu và những mùa mưa lửa nơi biên giới Tây Nam

An Giang09/05/2026Nguyễn Thanh Bình (xã Chợ Vàm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đ/c Trần Văn Hậu và những mùa mưa lửa nơi biên giới Tây Nam

Đ/c Trần Văn Hậu và những mùa mưa lửa nơi biên giới Tây Nam Năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng, chàng thanh niên Trần Văn Hậu vừa bước qua tuổi đôi mươi đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở miền Tây Nam Bộ, Hậu mang theo lời dặn của mẹ trước ngày lên đường: “Làm người lính thì phải sống cho xứng đáng với quê hương.” Chính câu nói ấy đã trở thành động lực giúp ông vượt qua những tháng ngày gian khổ nơi chiến trường. Những ngày đầu tại đơn vị, người lính trẻ Trần Văn Hậu còn vụng về trong từng động tác quân sự. Nhưng giữa môi trường kỷ luật nghiêm khắc và tình thương của đồng đội, ông nhanh chóng trưởng thành. Những buổi hành quân xuyên rừng, những đêm nằm võng nghe tiếng pháo vọng xa đã rèn giũa ý chí của người lính trẻ. Ông kể rằng có những ngày bộ đội chỉ ăn vội nắm cơm khô rồi tiếp tục di chuyển để giữ chốt nơi biên giới. Trong ký ức của ông Hậu, trận chiến khiến ông nhớ nhất là vào mùa mưa năm 1979 tại một khu vực giáp biên giới Campuchia. Đơn vị của ông bất ngờ bị đối phương tập kích giữa đêm. Đạn pháo xé tan màn mưa dày đặc, đất đá tung lên mù mịt. Người đồng đội thân thiết nhất của ông đã hy sinh khi cố bảo vệ tổ liên lạc. Giữa lằn ranh sinh tử, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trận địa đến cùng. Sau trận đánh ấy, nhiều người bị thương, có người mãi mãi nằm lại nơi biên cương. Với ông, đó là ký ức đau lòng nhưng cũng là minh chứng cho lòng quả cảm của người lính Việt Nam. Không chỉ có bom đạn, điều ông Trần Văn Hậu nhớ mãi còn là tình quân dân sâu nặng. Trong những ngày đóng quân gần các phum sóc nghèo, bà con dù thiếu thốn vẫn chia cho bộ đội từng trái dừa, nắm gạo. Có lần đơn vị ông bị sốt rét rừng, người dân đã lặn lội tìm lá thuốc giúp các chiến sĩ cầm cự qua cơn bệnh. Những nghĩa cử giản dị ấy khiến ông càng thấm thía rằng người lính chiến đấu không chỉ để bảo vệ biên giới, mà còn để giữ bình yên cho nhân dân. Ngày đất nước yên tiếng súng, ông Trần Văn Hậu trở về quê với một mảnh đạn còn nằm trong cơ thể. Dẫu sức khỏe không còn như trước, ông vẫn tích cực tham gia công tác địa phương, giáo dục truyền thống cho thanh niên. Mỗi lần kể lại chuyện chiến trường, giọng ông luôn chậm lại khi nhắc đến những đồng đội đã ngã xuống. Ông thường nói: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu của biết bao người. Thế hệ trẻ phải biết trân trọng điều đó.” Câu chuyện của Đ/c Trần Văn Hậu không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là bài học về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần đoàn kết của những người lính nơi chiến trường Tây Nam bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn