ĐỂ BÁC VUI LÒNG
ĐỂ BÁC VUI LÒNG
Hôm đó là ngày 8-3-1965, một buổi chiều mùa xuân đầy nắng. Tôi vừa đi làm về thì nghe có tiếng ào ào như một trận mưa, đó là tiếng reo hò ầm ĩ lan từ nơi này, sang nơi khác trong khắp khu tập thể.
- Bác đến, Bác đến!
Ai đó bật lên những tiếng reo vui và hình như nghẹn lại vì quá xúc động. Ôi Bác! Tôi cứ muốn chạy lại ôm chầm lấy Bác ngay khi trông thấy Bác. Bác đang đi nhanh nhẹn, âu yếm hiền từ cười với chúng tôi. Bác rất khỏe mạnh, hông hào trong bộ quần áo ka - ki và đôi dép cao su. Tôi đã nghe kể về Bác nhiều, nhưng không hiểu sao lúc ấy, tôi vẫn tự hỏi mình: “Bác giản dị đến thế kia ư?”. Tôi như không bước nổi nữa, cứ đứng sững lại nhìn Bác. Mái tọc bạc phơ của Bác nổi lên trên bao nhiêu mái đầu xanh xúm xít quanh Người.
Bác vào khu nhà tập thể, nhà giữ trẻ và nhà vệ sinh trước tiên. Thấy chúng tôi ăn ở còn luộm thuộm, Bác hỏi:
- Cô chú nào là người lãnh đạo công nhân ở đây?
Một đồng chí trong Ban giám đốc bước ra:
- Thưa Bác cháu ạ!
Bác phê bình:
- Các cô, các chú là cán bộ lãnh đạo phải chú ý chăm lo đời sống của công nhân, không nên để chỗ ở của công nhân bẩn thỉu như thế này. Muốn sản xuất tốt thì phải có sức khỏe tốt, muốn có sức khỏe tốt thì phải giữ vệ sinh tốt.
Bác dặn chúng tôi là phải chăm sóc các cháu nhỏ, giữ thật sạch nơi ăn, chốn ở của các cháu.
Bác đi thăm thêm mấy nơi nữa rồi quay về nhà máy. Anh chị em công nhân chạy ùa ra, quấn quýt quanh Bác ngay khi Bác mới vào đến trước hồi trường. Bác gọi:
- Cháu Nga và cháu Thư đâu, lên đứng bên cạnh Bác!
Tôi nghe Bác gọi nhưng chưa chen chân lên được. Anh chị em nhường cho tôi lên gần Bác. Bác rất vui, trìu mến khen ngợi và dặn dò chúng tôi, đại ý lời Bác là: Bác rất phấn khởi khi thấy các cô, các chú đặc biệt là các cháu gái xây dựng thành công nhà máy máy dệt lớn nhất miền Bắc nước ta. Các cháu gái hãy phát huy khả năng của mình, đưa nhà máy vào sản xuất được tốt để xứng đáng là công nhân Nhà máy dệt 8-3, nhà máy lấy tên ngày kỷ niệm phụ nữ quốc tế.
Chúng tôi nghe như nuốt từng lời của Bác. Lúc gần ra về, Bác hỏi:
- Tối nay, các cô các chú cử ai cắt băng khánh thành nhà máy?
Chúng tôi thư với Bác là nhà máy đã có ý định mời một đồng chí lãnh đạo ở trên về cắt băng khánh thành, nhưng Bác lắc đầu không bằng lòng.
- Không được! Phải cử cháu nào trẻ nhất, có nhiều thành tích xuất sắc nhất trong công việc xây dựng nhà máy, sẽ lên cắt băng khánh thành.
Bác lấy ra một số huy hiệu tặng cho những người có thành tích, tôi cũng được nhận huy hiệu của Bác. Còn một số Bác gửi lại các đồng chí lãnh đạo và dặn:
- Bác gởi lại, các cô chú tìm thêm những ai công tác tốt thì cho mỗi người một cái.
Và Bác ra về.
Những ngày gian khổ, tôi thường tự nhủ mình hãy cố gắng hết sức, để có thể được gặp Bác, báo cáo thành tích của mình cho Bác vui lòng. Nhưng tôi nghĩ là nghĩ như thế thôi, chứ tôi cũng không tin ước mơ đó thành sự thật. Thế mà thật là bất ngờ, tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác bàng hoàng sung sướng tối hôm đó. Tôi cảm thấy nước mắt tôi sắp trào ra, những giọt nước mắt sướng vui khi tôi cầm kéo cắt dải băng màu đỏ.
Từ đó, trong công việc của mình, mỗi khi có khó khăn, tôi đều nghĩ đến lời dặn dò của Bác, đem huy hiệu Bác cho ra xem lại, tôi lại có sức mạnh vượt lên hoàn thành công việc của mình.
Vì vậy, tôi đã được đứng vào hàng ngũ chiến đấu của Đảng. Một năm sau tôi được đi học lớp đảng viên trẻ của Thành ủy Hà Nội mở. Tôi được gặp Bác lần thứ hai.
Bác đến giảng cho chúng tôi: Thế nào là người cộng sản. Từng tiếng của Bác thấm thía vào lòng tôi, tôi thấy mình lớn lên bao nhiêu.
Thế mà bây giờ Bác đã mất! Tôi khóc rất nhiều khi nghe cái tin đau xót đó. Một phần vì thương tiếc Bác, một phần tôi thấy mình chưa xứng đáng với lòng thương yêu và sự dạy bảo tận tình của Bác. Từ một cô gái bình thường, nhờ cách mạng, nhờ Bác, tôi được sống những ngày hết sức tươi vui đó là những ngày tôi được làm chủ cuộc đời của mình.
Sau những ngày lễ tang, số vải chúng tôi dệt tăng lên rất nhiều. Tôi đã cùng với chị em nhận đứng thêm máy, cải tiến cách làm việc, và dù mệt nhọc bao nhiêu, tôi vẫn thấy không đủ. Tôi có người yêu đi chiến đấu ở chiến trường. Những lần tôi được gặp Bác, tôi đều viết thư kể lại tỉ mỉ cho anh ấy nghe. Chúng tôi, không ai nói với ai, nhưng đều có ý với nhau: Hãy thi đua. Anh đang cùng đồng đội nổ súng quyết liệt vào kẻ thù, còn tôi, tôi cũng cùng tập thể nhà máy mang hết sức lực của mình dệt thêm vải cho miền Nam, cho những người làm nên chiến thắng.
Bác mất rồi, nhưng cuộc sống mà Bác đem lại cho con người vẫn đâm chồi nảy lộc và xanh tươi. Chúng ta làm việc gì hôm nay và mãi mãi về sau, đều có suy nghĩ, một ý nghĩ hết sức giản đơn, mà cũng vô cùng cao quý: Để bác Kính yêu vui lòng.



