Để có được ngày vui chung của Đất nước, chúng ta đã phải đánh đổi biết bao mồ hôi, nước mắt và xương máu
Để có được ngày vui chung của Đất nước, chúng ta đã phải đánh đổi biết bao mồ hôi, nước mắt và xương máu, nhiều gia đình phải chịu cảnh tang thương mất chồng, mất con… gia đình Tô Vĩnh Diện là một trong những gia đình như thế. Theo ông Châu, khi biết tin ông Diện hy sinh, cả xóm làng kéo nhau đến chia buồn, cùng nhau lập ban thờ ông. Tuy nhiên khi tìm lại những bức ảnh để làm ảnh thờ thì lại không có. Trong lúc tang gia bối rối, người em gái của ông đã lục lại trong trí nhớ về một mối tình của
Bức ảnh làm kỷ vật yêu nhau thời trai trẻ, cùng nhau thề non hẹn biển, giờ lại trở thành di ảnh trên ban thờ khói hương nghi ngút, khiến ai chứng kiến cũng không cầm nổi nước mắt. Không được sống trọn vẹn với tình yêu đôi lứa, nhưng Tô Vĩnh Diện lại sống mãi tuổi 30 cùng tình yêu quê hương đất nước.
Tấm gương hy sinh cứu pháo của Tô Vĩnh Diện được toàn mặt trận học tập, rút kinh nghiệm và noi gương nên đã đưa pháo ra an toàn. Khi đó, ngay tại mặt trận, Tô Vĩnh Diện được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất. Ca ngợi tấm gương chói sáng đã anh dũng hy sinh, trong bài thơ "Hoan hô chiến sĩ Điện Biên", nhà thơ Tố Hữu đã viết:
…“Những đồng chí chèn lưng cứu pháo
Nát thân, nhắm mắt, còn ôm”
Ngày 7/5/1956, Tô Vĩnh Diện được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân và trở thành người Anh hùng Pháo cao xạ đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Hiện nay, hài cốt của ông được Đảng và Nhà nước quy tập và an táng tại nghĩa trang Đồi A1, thành phố Điện Biên Phủ (tỉnh Điện Biên), nơi diễn ra trận chiến ác liệt của quân và dân ta phá hủy hoàn toàn pháo đài mà thực dân Pháp từng hùng hồn tuyên bố là “bất khả sâm phạm”, làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lững lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.



