ĐỂ ĐƯỢC NGỒI MÂM TRÊN (Hà Nguyệt Mi)
Theo yêu cầu của trại tạm giam, tôi được lệnh di cấp cứu một ca phạm nhân bị bỏng nặng. Khoác túi thuốc lên vai, bước xuống chiếc xe mô tô ba bánh, lần đầu tiên đến nơi này, tôi có cảm giác rờn rợn pha chút kiêu hãnh. Đồng chí Phó giám thị dẫn tôi vào khu vực phạm nhân, đó là những căn nhà vách sơ sài, xung quanh được bao bọc bởi một hàng dây thép gai. Biết tôi ngạc nhiên, đồng chí Phó giám thị giải thích.
ĐỂ ĐƯỢC NGỒI MÂM TRÊN (Hà Nguyệt Mi)
Theo yêu cầu của trại tạm giam, tôi được lệnh di cấp cứu một ca phạm nhân bị bỏng nặng. Khoác túi thuốc lên vai, bước xuống chiếc xe mô tô ba bánh, lần đầu tiên đến nơi này, tôi có cảm giác rờn rợn pha chút kiêu hãnh. Đồng chí Phó giám thị dẫn tôi vào khu vực phạm nhân, đó là những căn nhà vách sơ sài, xung quanh được bao bọc bởi một hàng dây thép gai. Biết tôi ngạc nhiên, đồng chí Phó giám thị giải thích.
- Nói thật với đồng chí Y sĩ bộ đội là chúng tôi mới chuyển đến khu Yên Trạch này, nên cơ sở vật chất chưa ổn định, phải vất vả lắm mới giữ được, nếu không chỉ một sự kích động là bọn chúng "a lô xô" chạy ráo.
Tuy được biết sơ qua về vụ tự thiêu của phạm nhân, nhưng đến khi giáp mặt hắn, tôi không khỏi sửng sốt. Hắn còn quá trẻ, chừng mười bảy, mười tám tuổi, vậy mà đã làm cái việc ghê gớm để tự hủy hoại cơ thể mình, chân trái được Y tá phụ trách phân trại quấn qua một lớp băng trắng từ bàn chân đến quá đầu gôi. Thấy chúng tôi vào, hắn ta chỉ khẽ cựa mình, mắt vẫn nhắm nghiền khe khẽ rên.
- Có đau lắm không? - Tôi hỏi một câu theo nghề nghiệp, chứ cũng biết thừa ngữ này mà ở bên mẹ có khi còn làm nũng chán.
Anh ta không trả lời mà chỉ khẽ gật đầu. Lần lượt gỡ lớp băng, trước mắt tôi là một mớ thịt đỏ hỏn từ móng chân, mu bàn chân đến tận khớp gối đã trần hết da, trơ trụi lầy bầy ôm lấy xương ống chân, "bỏng độ bốn" - tôi thầm kết luận.
Thay băng xong, tôi liền tiêm cho hắn ta một ống Giantamisin chống nhiễm trùng, đưa cho hai viên PCnicilin OSPEN dặn hắn cách uống và một số điều cần thiết rồi ra về.
Khoảng chín giờ sáng hôm sau, chiếc xe ba bánh lại đến đón tôi. Khác với sự lầm lì hôm trước, tên tội phạm nhìn tôi với ánh mắt thiện cảm hơn.
- Thế nào, tối hôm qua ngủ ngon chứ? - Tôi hỏi sau khi đặt túi thuốc xuống.
- Thưa cán bộ, không ạ ... - Hắn lí nhí.
- Tại sao anh dại dột thế?
- ...
Hắn không trả lời, tôi biết khó mà cậy răng hắn được nên lẳng lặng làm các động tác tuần tự, mặc dù tôi rất thận trọng trong lúc thay băng, nhưng hắn vẫn không chịu đựng nổi kêu rên đến sốt ruột, hai hàm răng nghiến trèo trẹo, nước mắt cứ lã chã tuôn rơi.
- Ối ... đau quá ... Ái ... ái đau ... đau ...
Như đã thành lệ, những lần sau tôi đến, các đồng chí quản giáo không theo kèm tôi nữa. Phạm nhân cũng thực sự có cảm tình với tôi nhất là khi biết tôi là Y sĩ quân đội bệnh viện Năm mươi. Một lần tôi tỉ tê hỏi về hoàn cảnh gia đình, hắn đã bộc bạch hết với tôi.
Hắn sinh năm 1972 nên bố mẹ đặt tên là Tý. Mẹ mất sớm lúc Tý mới tròn bảy tuổi, bố lấy mẹ kế và lần lượt sinh được bốn đứa em. Học xong lớp sáu, bố bắt ở nhà trông em gánh nước thuê, vượt đèo Giang đi hàng bảy cây số để hái củi về bán. Người bố quá nghiêm khắc, có lần vô cớ ông cũng đánh đập Tý rất tàn nhẫn. Nhưng điều làm Tý đau khổ hơn là sự ác nghiệt của người mẹ kế. Một lần, đứa con thứ hai của bà giẫm phải nồi nước nóng, bà đã trút sự tức giận bằng cách cầm phích nước ném vào đầu Tý. May mà Tý tránh được.
Khoảng cách và sự căm giận lớn dần lên theo năm tháng. Cứ sau mỗi trận đòn, Tý lại bỏ nhà đi đến nhà Hùng, nhà Tuấn còi. Mà sao bọn nó sướng thế? Gia đình giàu có, bố mẹ chiều chuộng, muốn gì được nấy. Biết hoàn cảnh của Tý, bọn nó lại rủ rê uống rượu. Một lần, Tuấn còi vỗ vai Tý thì thầm:
- Mày lớn rồi, tội gì sống bám vào con mụ ấy! Đi theo bọn tao, một phút là lên thiên đàng ngay.
Và Tý đi theo bọn nó. Lúc thì một bữa cỏong chao, khi thì trận bia, đầy đến họng. Rồi những trò giật dẹo, Tý dần quen và tỏ ra rất liều lĩnh trong những phi vụ làm ăn kiểu như vậy. Không biết bọn Tuấn còi, Hùng, Tý sẽ còn gây thêm biết bao tội ác nếu không có buổi tối hôm đó đã quyết định số phận cuộc đời của Tý.
Giờ đây nghĩ lại, Tý vẫn ngỡ ngàng. Sau khi móc túi lấy tiền trả bà chủ quán cỏong chao, Tuấn còi ra lệnh đi xe lên hướng Đồng Đăng.
Chiếc xe máy chở ba người lao vút đi. Đến cây số Tám, phát hiện phía trước có một chiếc xe máy, Tuấn còi thúc:
- Ta làm chiếc ấy đi!
Hùng gật đầu, rồi tăng ga cho xe máy áp sát vào xe phía trước. Tuấn còi rút khẩu súng ngắn chĩa vào người đàn ông điều khiển phương tiện:
- Đỗ lại ngay! Kêu một tiếng tao bắn vỡ sọ!
Người đàn ông luống cuống cho chiếc xe Sim Sơn sát vào lề đường rồi dừng hẳn lại.
- Tắt máy ngay! ... Hùng ra lệnh.
Người phụ nữ ngồi phía sau xe vội vã tháo cái túi sắc ra khỏi vai ném mạnh vào bụi rậm gần đó.
Tuấn còi nhảy xuống xe, tay phải lăm lăm khẩu súng ngắn K54 đã lên đạn chĩa vào người đàn ông, tay trái rút lấy chìa khóa xe Sim Sơn cho vào túi áo.
Hùng vẫn để xe nổ máy, chạy đến lục soát túi của hai người lấy được một số tiền và giấy tờ. Tuấn còi quay nòng súng về phía Tý ra lệnh:
- Vào bụi kia nhặt túi ra mau!
Như một cái máy, Tý vội chạy vào bụi rậm. Sau một lúc tìm kiếm, Tý đã lấy được cái túi sắc trao cho Tuấn còi. Sau này Tý mới được biết trong túi có hơn bốn triệu đồng tiền Việt Nam và hai nghìn đồng tiền Trung Quốc.
Hai nạn nhân chưa hết bàng hoàn thì Tuấn còi đã tra chìa khóa vào ổ chiếc xe máy Sim Sơn.
- Hai vị thông cảm, cho "mượn" tạm xe, chịu khó đi bộ về, sáng mai hãy trình báo Công an nhé! Cái hạn mà, của đi thay người vẫn còn tốt chán.
Nói rồi hắn cười hềnh hệch, đạp cho máy nổ, nhảy phốc lên xe phóng đi.
Cả bọn lại tụ tập tại quán coỏng chao, Tý được chia năm trăm nghìn đồng.
Rồi rượu, thức ăn, coỏng chao được gọi cấp tập. Bà chủ quán cuống quýt giục con cái cũng không đáp ứng kịp sự ngông cuồng của bọn chúng đang lúc chếnh choáng hơn men, thì Tuấn còi chỉ kịp kêu lên.
- Bỏ mẹ, gặp Cảnh sát hình sự rồi!
*
* *
Theo lời cầu xin của Tý, tôi lần tìm đến gia đình hắn. Một căn nhà hai gian lợp ngói máng, bên ngoài là hàng rào cúc tần vây quanh. Nghe tiếng tôi gọi, một cậu bé chừng bảy tuổi chạy ra mở cửa rồi gọi với vào trong nhà:
- Bố ơi! Có ai tìm í.
Giọng đàn ông từ trong nhà cất lên:
- Ai đấy? Cứ vào!
Căn nhà bố trí sơ sài. Một bộ bàn ghế trúc chắc đã dùng lâu ngày nên khi tôi ngồi xuống kêu cọt kẹt; một quyển lịch năm 90 có hình một cô gái được bọn trẻ vẽ râu ria nom rất buồn cười. Người đàn ông còm nhom đang khệ nệ kê bộ đồ nấu rượu lên bếp.
- Anh cứ ngồi chơi, đợi tôi một lát.
Khoảng nửa tiếng sau, mọi việc đã xong xuôi ông mới rửa tay ra ngồi tiếp tôi. Khi được thông báo mục đích chuyến đến thăm này, ông bỗng nổi nóng:
- Mặc xác nó, ai có thân người đấy lo! Cái quân ăn cướp, lũ mất dạy ấy một miếng sắn tôi cũng không thèm cho, nói gì đến thuốc men.
Chờ cho ông bớt nóng, tôi chậm rãi kể lại từ đầu chuyện Tý vào trại sống với ba mươi tên cướp của, giết người. Tên nào cũng muốn chứng tỏ mình là đàn anh chị, liều lĩnh bất cần đời.
Bất kể tên nào mới nhập trại đều phải trải qua một sự thử thách. Kẻ nào vượt qua được sẽ được ngồi mâm trên. Gọi là "mâm trên", thực ra trong phòng giam có hai thềm, một thềm thấp, một thềm cao. Cái thềm chỉ chênh lệch có hai nhăm phân, thế mà đối với bọn chúng là cả một khoảng trời, một thiên đàng, mọi đặc ân, cung phụng đều giành cho bậc thềm ấy.
Cái gọi là "thử thách" mà bọn chúng đặt ra rất quái gở, nhưng không kém tàn bạo. Đầu tiên giành cho kẻ mới nhập trại là phải ăn và uống thứ bẩn thỉu, bã thải của giống người. Sau đó cởi trần đứng yên để tên đầu sỏ dùng điếu thuốc lá đang cháy dở dí vào cơ thể. Cả Hùng và Tuấn còi đã phải rú lên đầu hàng, không tài nào vượt qua được cái thử thách ghê gớm ấy để lên ngồi mâm trên.
Đến lượt Tý, không những cậu ta cho hình phạt ấy là không đáng kể, mà còn lấy giẻ quấn từ đầu gối đến khắp bàn chân tẩm dầu hỏa, rồi châm lửa đốt, dưới những cái nhìn thán phục, khiếp đảm của ba mươi cặp mắt. Kết quả, Tý đã được ngồi mâm trên...
Sở dĩ Tý phải làm như vậy, vì nghĩ không còn ai thân thích để giành tình thương hoặc tiếp tế thăm nuôi.
Câu chuyện hình như đã tác động mạnh đến người cha của Tý. Ông khẽ chớp chớp mắt, giọng trầm hẳn xuống.
- Nói thật với anh, tôi có lỗi với em nó nhiều lắm. Giá mà ...
Ông bỏ lửng câu không nói hết được, lẳng lặng vào nhà xách túi đi ra đầu phố. Một lúc sau quay về, ông nói:
- Anh cho tôi gửi hai chục gói mì ăn liền, mấy viên thuốc cho nó, tội nghiệp...
Tuy không nói rõ nhưng tôi hiểu ý định câu nói của ông "giá mà" ... Giá mà mọi người sống với nhau tốt hơn, quan tâm dạy dỗ con cái với tình thương và trách nhiệm thì chắc chắn hôm nay không có một tên Tý phạm nhân và là bệnh nhân của tôi.



