Cựu chiến binh

ĐỂ LẠI MÁU XƯƠNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG- GIỮ TRỌN LỜI THỀ VỚI NON SÔNG

ĐỂ LẠI MÁU XƯƠNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG- GIỮ TRỌN LỜI THỀ VỚI NON SÔNG

Lâm Đồng05/07/2026Đoàn xã Tương Dương (tỉnh Lâm Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ bình yên tại xóm Hòa Bình, xã Tương Dương, tỉnh Nghệ An, người cựu chiến binh dân tộc Thái - La Văn Minh, lặng yên nhìn tấm Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng lấp lánh trên ngực áo. Ký ức về một thời thanh xuân rực lửa, cái thời mà tiếng gọi của Tổ quốc thiêng liêng hơn tất thảy, lại ùa về vẹn nguyên như mới ngày hôm qua.

Chàng trai bản Sơn Hà, La Văn Minh, sinh ngày 10/8/1945 tại bản Sơn Hà, xã Tam Quang (huyện Tương Dương) tỉnh Nghệ An. Ngày ấy cậu bé La Văn Minh lớn lên trong chiếc nôi của một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Những câu chuyện kể về lòng quả cảm của cha ông đã sớm gieo vào lòng người trai trẻ dòng máu kiên cường và lý tưởng cách mạng sâu sắc. Những năm 1963- 1964, khi đang là học sinh dưới mái trường Huỳnh Thúc Kháng (Vinh), tiếng súng bom Mỹ bắt đầu đánh phá miền Bắc, gầm vang cả vùng trời khu Bốn. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, tháng 8 năm 1964, gác lại bút nghiên, người thanh niên dân tộc Thái vạm vỡ mang theo hoài bão tuổi trẻ lên đường nhập ngũ.Giữa lồng lộng gió ngàn và lửng lơ lính trinh sát tại LàoVới sự nhanh nhẹn, mưu trí của một người con sinh ra từ đại ngàn, đồng chí La Văn Minh được biên chế vào phân đội Trinh sát thuộc Tiểu đoàn 927, Quân khu 4, trực tiếp sang chiến đấu tại chiến trường bên nước bạn Lào. Lính trinh sát, những con người luôn đi trước về sau, "Thiết giáp bằng xương bằng thịt" mở đường cho các mũi tiến công của quân ta. Giữa những cánh rừng rậm rạp hoang vu, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc, người chiến sĩ trinh sát La Văn Minh cùng đồng đội đã vượt qua biết bao cơn sốt rét rừng hành hạ, những trận mưa bom bão đạn của kẻ thù để bám trụ địa bàn, thu thập từng thông tin mật báo chính xác. Khúc tráng ca tháng Năm và vết thương máu lửa. Tháng 5 năm 1965, trong một chiến dịch hành quân vô cùng ác liệt, phân đội trinh sát gặp phải bãi mìn dày đặc của địch. Tiếng nổ xé toạc không gian tĩnh mịch của đại ngàn. Giữa làn khói thuốc súng khét lẹt, đồng chí La Văn Minh ngã xuống. Một mảnh mìn tai ác đã cướp đi một phần thân thể của anh. Nỗi đau xé da xé thịt khi ấy không làm người lính trẻ chùn bước. Dù máu tuôn, dù phải "cưa chân gửi lại chiến trường", anh vẫn kiên cường cùng đồng đội chiến đấu đến hơi thở cuối cùng trước khi được đưa về tuyến sau điều trị. Trở về nước với tấm thẻ thương binh hạng 2/4, mang trên mình vết thương thực thể sâu sắc, nhưng tinh thần và ý chí của người lính trinh sát Tiểu đoàn 927 vẫn vẹn nguyên, chẳng hề tàn phế. Chiến tranh đã lùi xa, những năm tháng "hoa lửa" hào hùng ấy đã khép lại, nhưng minh chứng về một thời oanh liệt của đồng chí La Văn Minh vẫn luôn là tấm gương sáng ngời. Tấm Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng hôm nay chính là phần thưởng cao quý, ghi nhận trọn vẹn một đời cống hiến bền bỉ, không khuất phục trước gian nguy của người con ưu tú nơi mảnh đất Tương Dương anh hùng

Người lính trinh sát và cuộc chiến mới giữa thời bình

Trở về từ chiến trường với tấm thẻ thương binh hạng 2/4 và một phần thân thể gửi lại nơi đất bạn Lào, người chiến sĩ trinh sát La Văn Minh không chọn cách nghỉ ngơi. Với ông, lý tưởng Đảng và lời thề dưới cờ quyết thắng chưa bao giờ dừng lại. Cuộc chiến giành độc lập đã khép lại, nhưng cuộc chiến mới, cuộc chiến kiến thiết, xây dựng quê hương Tương Dương nghèo khó lại bắt đầu.

Từ năm 1968 đến năm 1995, trải qua gần ba thập kỷ, đồng chí La Văn Minh đã bền bỉ cống hiến trên nhiều cương vị trọng yếu tại UBND huyện Tương Dương cũ. Từ những ngày làm Thư ký nội chính mẫn cán, đến khi gánh vác trọng trách Quyền Trưởng phòng Tổ chức (1978 – 1980), rồi Trưởng ban Thanh tra huyện (1981 – 1982). Ở bất kỳ vị trí nào, người lính năm xưa vẫn giữ nguyên tác phong chính trực, nghiêm túc và kỷ luật của quân đội.

Sự tín nhiệm của Đảng bộ và nhân dân tiếp tục gửi gắm khi ông được bầu vào Ủy viên BCH Đảng bộ huyện, giữ chức Trưởng ban Kế hoạch huyện suốt hơn 10 năm dài (1984 – 1995). Những năm tháng ấy, từng con đường, tấc đất, từng kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội của huyện nhà đều in đậm dấu chân và tâm huyết của người thương binh đầy nghị lực.

Ngay cả khi bước vào tuổi xế chiều, giai đoạn 1995 – 2000, đồng chí vẫn tiếp tục chèo lái, giữ vững vai trò "đầu tàu" làm Bí thư Đảng uỷ thị trấn Hoà Bình (cũ), hết lòng chăm lo cho đời sống của bà con chòm bản.

Nỗi đau thầm lặng và ngọn đuốc truyền thống lưu truyền

Đằng sau những năm tháng cống hiến vẻ vang cho sự nghiệp cách mạng và quê hương là một khoảng lặng đầy xót xa của người cha, người đồng chí. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng vết tích độc hại của nó vẫn nghiệt ngã bám theo gia đình ông.

Vợ chồng ông sinh được ba người con (1 trai, 2 gái). Nỗi đau thắt lòng ập đến khi người con trai đầu lòng của ông mang trong mình di chứng nặng nề của chất độc hóa học từ chiến trường của cha, hiện đang phải điều trị dài ngày tại Bệnh viện Tâm thần Nghệ An. Mỗi lần nhìn con, lòng người cựu binh già lại quặn thắt – đó là cái giá, là sự hy sinh thầm lặng bằng xương máu mà gia đình ông đã hiến dâng cho nền độc lập của dân tộc.

Dẫu hoàn cảnh gia đình gặp nhiều thử thách, đồng chí La Văn Minh cùng người bạn đời vẫn nuôi dạy các con khôn lớn, trưởng thành bằng tinh thần tự lập và lòng yêu nước. Người con gái thứ hai của ông đã mạnh mẽ đi lập nghiệp phương xa tại tỉnh Lào Cai. Trong khi đó, người con gái út đã chọn ở lại quê nhà, tiếp nối ngọn đuốc truyền thống cao quý của gia đình, hiện đang công tác tại Văn phòng Đảng uỷ xã Tương Dương.

Đi qua một thời hoa lửa, cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ cho đại ngàn và hòa bình, đồng chí La Văn Minh cùng gia đình chính là biểu tượng sáng ngời của một gia đình đảng viên gương mẫu. Những cống hiến bền bỉ, lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, cùng sự hy sinh thầm lặng của ông sẽ mãi là bài ca vinh quang, là tấm gương soi chiếu cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau về lòng yêu nước và ý chí kiên cường không bao giờ khuất phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn