ĐỂ LẠI TUỔI XUÂN CHO ĐẤT NƯỚC
Trần Tấn Khanh
Có những tuổi xuân đi qua rất nhanh.
Có người dùng tuổi trẻ để học tập, yêu thương, xây dựng những ước mơ riêng. Nhưng cũng có một thế hệ đã chọn gửi lại những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho quê hương, đất nước.
Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Không mang theo nhiều hành trang, chỉ có ba lô, bộ quân phục và niềm tin rằng ngày mai đất nước nhất định sẽ hòa bình.
Trong số những người lên đường năm ấy có anh.
Anh sinh ra trong một gia đình bình dị ở một miền quê nhỏ. Từ bé, anh đã quen với con đường làng quanh co, cánh đồng lúa trải dài và tiếng gọi thân thương của mẹ mỗi buổi chiều.
Tuổi thơ của anh không có những ước mơ quá lớn.
Anh chỉ mong sau này có một công việc ổn định, có một mái nhà nhỏ, có thể chăm sóc mẹ và sống một cuộc đời bình yên bên quê hương.
Nhưng rồi chiến tranh đến.
Một ngày, lệnh gọi lên đường được truyền xuống.
Anh nhìn tờ giấy trên tay thật lâu.
Mẹ biết con trai mình sắp đi xa.
Bà không hỏi anh có sợ không.
Chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con một chiếc ba lô, vài bộ quần áo và một ít thức ăn mang theo.
Đêm trước ngày lên đường, hai mẹ con ngồi bên nhau dưới ánh đèn.
Mẹ hỏi:
“Con có điều gì muốn nói với mẹ không?”
Anh cười:
“Con chỉ mong mẹ giữ gìn sức khỏe. Con đi một thời gian rồi sẽ về.”
Mẹ quay mặt đi lau nước mắt.
Bà không muốn con nhìn thấy mình khóc.
Sáng hôm sau, anh cùng những người bạn trong làng lên đường.
Con đường làng hôm ấy đông người hơn thường lệ.
Những người mẹ đứng tiễn con.
Những người vợ tiễn chồng.
Những người bạn trẻ ôm nhau trước giờ chia tay.
Không ai biết chiến tranh sẽ kéo dài bao lâu.
Không ai biết ai sẽ trở về.
Chỉ biết rằng phía trước là Tổ quốc đang cần họ.
Những tháng ngày sau đó, anh cùng đồng đội đi qua biết bao cung đường.
Có những ngày mưa rừng kéo dài.
Có những đêm phải hành quân trong bóng tối.
Có những lúc nỗi nhớ quê hương dâng lên da diết.
Anh nhớ mẹ.
Nhớ căn nhà nhỏ.
Nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng.
Nhớ cánh đồng quê vào mùa lúa chín.
Nhưng mỗi khi nhận nhiệm vụ, anh lại cùng đồng đội bước tiếp.
Bởi anh hiểu rằng phía sau mình là quê hương.
Là những người mẹ đang chờ con.
Là những đứa trẻ cần được lớn lên trong hòa bình.
Là một đất nước đang mong ngày thống nhất.
Trong một lá thư gửi về nhà, anh viết:
“Mẹ đừng lo cho con. Ở đây con có đồng đội, có những người anh em cùng chia sẻ với nhau mọi khó khăn. Mẹ hãy giữ sức khỏe. Khi đất nước hòa bình, con sẽ về.”
Mẹ đọc thư, cất thật kỹ vào chiếc hộp gỗ.
Bà tin con sẽ trở về.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng giữ lời hẹn của con người.
Một ngày nọ, tin anh hy sinh được báo về quê.
Mẹ ngồi bất động.
Bà không khóc.
Có lẽ nỗi đau quá lớn khiến nước mắt cũng không thể rơi.
Bà chỉ hỏi:
“Con tôi… còn kịp nhìn thấy quê hương lần cuối không?”
Không ai trả lời được.
Anh đã nằm lại nơi chiến trường.
Tuổi hai mươi của anh dừng lại ở đó.
Những ước mơ về một mái nhà.
Những dự định chăm sóc mẹ.
Những ngày bình yên sau chiến tranh.
Tất cả đều dang dở.
Nhưng tuổi xuân của anh không mất đi.
Nó đã hóa thành những con đường hôm nay.
Hóa thành những mái trường nơi trẻ em được học tập.
Hóa thành những mùa lúa bình yên trên quê hương.
Hóa thành tiếng cười của những đứa trẻ được lớn lên trong hòa bình.
Nhiều năm sau, quê hương ngày càng đổi thay.
Một ngày nọ, một đoàn học sinh đến thăm nghĩa trang liệt sĩ.
Một em nhỏ đứng trước phần mộ của anh, nhìn thật lâu vào bức ảnh trên bia đá.
Em hỏi cô giáo:
“Cô ơi, lúc hy sinh chú ấy bao nhiêu tuổi?”
Cô giáo trả lời:
“Chú còn rất trẻ.”
Em lại hỏi:
“Chú ấy có ước mơ không cô?”
Cô giáo im lặng một lúc rồi nói:
“Chắc chắn là có.”
Đứa trẻ nhìn lên bầu trời.
Nó không thể biết người thanh niên trong tấm ảnh từng mong ước điều gì.
Nhưng em hiểu rằng, nếu anh đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước, thì thế hệ hôm nay càng phải biết trân trọng những ngày bình yên đang có.
Chiều hôm ấy, những nén hương được thắp lên.
Khói hương bay nhẹ giữa bầu trời.
Những người trẻ đứng trước các phần mộ liệt sĩ, lặng im.
Không có tiếng bom.
Không có tiếng súng.
Chỉ có tiếng gió và những hàng cây rung nhẹ.
Một bạn đoàn viên khẽ nói:
“Các anh đã không có cơ hội sống tiếp tuổi trẻ của mình. Chúng ta hôm nay phải sống sao cho xứng đáng.”
Không ai nói thêm.
Nhưng tất cả đều hiểu.
Có một thế hệ đã để lại tuổi xuân nơi chiến trường để đổi lấy tuổi thơ bình yên cho thế hệ sau.
Họ không đòi hỏi được nhớ đến bằng những điều lớn lao.
Họ chỉ mong quê hương được bình yên.
Đất nước được độc lập.
Nhân dân được sống những ngày không còn chiến tranh.
Và hôm nay, khi chúng ta được sống dưới bầu trời hòa bình, được học tập, làm việc, yêu thương và theo đuổi những ước mơ của mình, xin hãy nhớ rằng phía sau sự bình yên ấy là biết bao tuổi trẻ đã nằm lại.
Có người trở về.
Có người không.
Có người mang theo những vết thương suốt cuộc đời.
Nhưng tất cả họ đều đã trao cho Tổ quốc những năm tháng đẹp nhất của đời mình.
Họ để lại tuổi xuân cho đất nước.
Để hôm nay, đất nước trao lại cho chúng ta một mùa xuân của hòa bình.
Và thế hệ trẻ hôm nay hãy viết tiếp câu chuyện ấy bằng một cách khác: học tập tốt hơn, sống trách nhiệm hơn, yêu quê hương hơn và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.
Bởi tri ân không chỉ là nhớ về quá khứ.
Tri ân còn là sống xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hy sinh.
Tuổi xuân của họ đã ở lại với đất nước.
Còn tuổi xuân của chúng ta đang được sống dưới bầu trời hòa bình.
Đó chính là lời nhắc nhở đẹp nhất mà lịch sử gửi lại cho mỗi người.



