Đế Minh
Đế Minh
Ngày xưa, cháu ba đời của Viêm Đế Thần Nông là Đế Minh. Đế Minh sinh được hai người con trai: Đế Nghi và Lộc Tục. Trong một lần đi tuần phương Nam đến vùng Ngũ Lĩnh, Đế Minh gặp và kết duyên với con gái Vụ Tiên, sinh ra Lộc Tục.
Lộc Tục vốn thông minh, đức độ hơn người nên được Đế Minh rất yêu quý và muốn truyền ngôi cho. Nhưng Lộc Tục khiêm nhường, không dám nhận, xin nhường cho anh trai là Đế Nghi. Vì thế, Đế Minh lập Đế Nghi nối ngôi, cai quản phương Bắc (nước Xích Thần), còn phong Lộc Tục làm Kinh Dương Vương, cai quản phương Nam và các bộ tộc Bách Việt, gọi là nước Xích Quỷ.
Kinh Dương Vương trong một lần xuống Thủy phủ đã kết duyên với con gái Long Vương Động Đình Quân là Thần Long Long Nữ và sinh ra Lạc Long Quân. Sau này, Lạc Long Quân thay cha cai quản nước Xích Quỷ. Còn Kinh Dương Vương sau khi truyền ngôi thì không rõ đi đâu.
Ở phương Bắc, Đế Nghi truyền ngôi cho con là Đế Lai. Một lần Đế Lai đi chu du thiên hạ, ghé qua nước Xích Quỷ. Lúc ấy Lạc Long Quân đang ở dưới Thủy phủ, nên Đế Lai để con gái mình là Âu Cơ ở lại.
Khi Lạc Long Quân trở về, thấy Âu Cơ xinh đẹp liền hóa thành chàng trai tuấn tú. Hai người đem lòng yêu mến và nên duyên vợ chồng, sống với nhau ở núi Long Trang. Sau một năm, Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng, nở thành một trăm người con trai khôi ngô, khỏe mạnh.
Nhưng vì Lạc Long Quân thuộc nòi rồng, quen sống dưới nước, còn Âu Cơ là giống tiên, quen sống trên cạn, nên hai người khó ở cùng nhau lâu dài. Lạc Long Quân nói:
“Ta là giống Rồng ở Thủy phủ, nàng là giống Tiên ở trên đất. Tuy có duyên sinh con nhưng thủy hỏa khác nhau, khó sống mãi bên nhau. Nay ta đem năm mươi con xuống biển, nàng đem năm mươi con lên núi. Khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, chớ quên tình nghĩa.”
Âu Cơ cùng năm mươi người con lên sinh sống tại Phong Châu. Người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt quốc hiệu là Văn Lang.
Hùng Vương chia nước làm 15 bộ: Giao Chỉ, Chu Diên, Vũ Ninh, Phúc Lộc, Việt Thường, Ninh Hải, Dương Tuyền, Lục Hải, Vũ Định, Hoài Hoan, Cửu Chân, Bình Văn, Tân Hưng, Cửu Đức; đóng đô tại Phong Châu.



