Bài viết

Đề “Những người con bất khuất của Tổ quốc”

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc Việt Nam, có những năm tháng mà mỗi tấc đất quê hương đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ. Chiến tranh đã đi qua, những tiếng bom đạn đã lùi vào quá khứ, nhưng hình ảnh những người lính không ngại gian khổ, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn sống mãi trong lòng mỗi người Việt Nam. Đối với em, họ không chỉ là những người chiến đấu ngoài mặt trận mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm đối với quê hương.

Hải Phòng23/08/2026Hồ Thị Tỉnh (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc Việt Nam, có những năm tháng mà mỗi tấc đất quê hương đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ. Chiến tranh đã đi qua, những tiếng bom đạn đã lùi vào quá khứ, nhưng hình ảnh những người lính không ngại gian khổ, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn sống mãi trong lòng mỗi người Việt Nam. Đối với em, họ không chỉ là những người chiến đấu ngoài mặt trận mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm đối với quê hương.Khi nghĩ về những người lính trong những năm tháng chiến tranh, em thường hình dung đến những chàng trai, cô gái còn rất trẻ. Họ cũng có gia đình, có cha mẹ, có những ước mơ và những điều bình dị mà mình yêu thương. Có người vừa rời ghế nhà trường, có người vừa lập gia đình, có người còn chưa kịp nói lời tạm biệt với người thân. Thế nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng để lên đường. Một chiếc ba lô đơn sơ trên vai, một bộ quân phục, một lời dặn dò của mẹ hay cái nắm tay thật chặt của người thân có thể là hành trang theo họ suốt những năm tháng chiến đấu.Điều khiến em xúc động nhất chính là sự gian khổ mà những người lính đã phải trải qua. Chiến trường không có những con đường bằng phẳng, không có những bữa cơm đầy đủ hay những đêm ngủ yên bình. Họ phải hành quân qua rừng núi hiểm trở, sống giữa mưa bom bão đạn, chịu đựng đói rét, bệnh tật và những thiếu thốn về vật chất. Có những ngày người lính chỉ có một ít lương khô để cầm cự. Có những đêm nằm giữa rừng sâu, họ phải đối mặt với sự nguy hiểm luôn rình rập. Thế nhưng, trước những khó khăn ấy, họ vẫn động viên nhau bước tiếp.Em nghĩ điều đáng quý ở người lính không chỉ nằm ở lòng dũng cảm mà còn ở tình đồng chí, đồng đội sâu sắc. Trong chiến tranh, những người lính đến từ những vùng quê khác nhau, có hoàn cảnh khác nhau nhưng lại cùng chia sẻ với nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, từng chỗ ngủ và cả những phút giây sinh tử. Khi một người bị thương, những người còn lại sẵn sàng giúp đỡ. Khi một người nhớ nhà, những người bên cạnh trở thành chỗ dựa tinh thần. Họ cùng nhau vượt qua gian khổ và cùng nhau chiến đấu vì một mục tiêu lớn lao hơn bản thân mình.Đằng sau sự mạnh mẽ của người lính còn là những nỗi nhớ rất đỗi con người. Em từng xem phim, video ca nhạc những câu chuyện và lá thư của người lính gửi về gia đình. Những dòng chữ đôi khi rất ngắn nhưng chứa đựng biết bao tình cảm. Họ nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ người vợ trẻ, nhớ những đứa em và nhớ quê hương. Có người biết rằng ngày trở về có thể còn rất xa, thậm chí không chắc mình có thể trở về, nhưng vẫn cố gắng viết những lời bình an để người thân yên lòng. Chính điều đó khiến em càng cảm nhận rõ hơn sự hy sinh của họ. Họ không phải những con người không biết sợ hãi hay không biết đau đớn. Họ cũng có những yếu mềm, có nỗi nhớ và có ước mơ. Nhưng vì tình yêu Tổ quốc, họ đã vượt lên trên nỗi sợ của chính mình.Có những người lính đã trở về sau chiến tranh với những vết thương trên cơ thể. Nhưng cũng có rất nhiều người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau cha mẹ già, người vợ, những đứa con và những ước mơ chưa kịp hoàn thành. Có lẽ điều đau xót nhất của chiến tranh là có những người đã hy sinh mà không bao giờ được nhìn thấy ngày đất nước hòa bình. Họ đã dùng tuổi trẻ và sinh mạng của mình để đổi lấy cuộc sống bình yên cho thế hệ sau.Mỗi khi nghĩ đến điều đó, em càng trân trọng cuộc sống hôm nay. Chúng em được học tập dưới mái trường, được vui chơi cùng bạn bè, được trở về nhà trong vòng tay của gia đình và có quyền ước mơ về tương lai. Những điều tưởng như rất bình thường ấy lại là niềm mong ước của biết bao người lính trong chiến tranh. Vì vậy, em hiểu rằng hòa bình không phải là một món quà tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng sự hy sinh của nhiều thế hệ cha anh.

Là một học sinh được sinh ra trong thời bình, em không thể trực tiếp trải qua những năm tháng chiến tranh và cũng không thể làm được những điều lớn lao như những người lính năm xưa. Nhưng em nghĩ mình có thể thể hiện lòng biết ơn bằng những việc làm phù hợp với lứa tuổi. Trước hết, em cần chăm chỉ học tập, tìm hiểu lịch sử dân tộc và biết trân trọng những giá trị của hòa bình. Em cũng cần sống có trách nhiệm với gia đình, nhà trường và xã hội; biết yêu thương, giúp đỡ mọi người và không ngừng rèn luyện bản thân. Bởi bảo vệ Tổ quốc trong thời bình không chỉ là cầm súng nơi biên giới hay hải đảo, mà còn là góp phần xây dựng đất nước bằng tri thức, lao động và những hành động tốt đẹp mỗi ngày.Em đặc biệt khâm phục tinh thần của những người lính: dù gian khổ vẫn không lùi bước, dù nhớ nhà vẫn kiên cường, dù đứng trước hiểm nguy vẫn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Họ đã cho em hiểu rằng lòng yêu nước không phải là một điều gì quá xa vời. Lòng yêu nước có thể bắt đầu từ việc biết yêu quê hương, biết trân trọng lịch sử, biết sống có trách nhiệm và sẵn sàng đóng góp khi đất nước cần.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính năm xưa vẫn hiện diện trong ký ức của dân tộc. Họ có thể đã trở về với cuộc sống đời thường, hoặc đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, nhưng những gì họ cống hiến sẽ không bao giờ mất đi. Đối với em, hình ảnh người lính là hình ảnh đẹp nhất của một thế hệ biết sống vì điều lớn lao hơn bản thân mình.Em tự nhủ rằng mình phải luôn biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Sự biết ơn ấy không nên chỉ nằm trong những lời nói hay những phút tưởng niệm, mà cần được thể hiện bằng cách sống tốt hơn mỗi ngày. Em sẽ cố gắng học tập, rèn luyện và nuôi dưỡng ước mơ của mình để sau này có thể góp một phần nhỏ bé vào sự phát triển của quê hương, đất nước.

Những người lính đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm và niềm tin. Còn thế hệ chúng em được tiếp bước trong hòa bình. Vì thế, điều ý nghĩa nhất mà chúng em có thể làm là sống sao cho xứng đáng với những hy sinh của cha anh, để những người đã ngã xuống có thể yên lòng và để màu xanh hòa bình mãi hiện diện trên quê hương Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn