ĐÊM 1-2-1954 Ở DỐC CHUỐI
Đêm 1-2-1954 là thời khắc đặc biệt trong cuộc đời Tô Vĩnh Diện. Trên đường kéo pháo ra, dây tời bất ngờ bị đứt khiến khẩu pháo lao xuống dốc. Trong khoảnh khắc quyết định, ông đã hành động để cứu pháo và hy sinh.
Đêm 1-2-1954 là một trong những thời khắc được nhắc lại nhiều nhất khi kể về Anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện. Nhưng để hiểu đầy đủ giá trị của hành động ấy, cần hình dung hoàn cảnh mà người chiến sĩ đã phải đối mặt. Đơn vị của ông đang thực hiện nhiệm vụ kéo pháo ra khỏi trận địa sau khi Bộ Chỉ huy chiến dịch quyết định thay đổi phương châm tác chiến. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, khi đến khu vực Dốc Chuối, Tô Vĩnh Diện cùng một pháo thủ phụ trách điều khiển càng pháo để chỉnh hướng trong khi bộ đội dùng dây tời giữ pháo. Địa hình dốc và hẹp khiến việc điều khiển một khẩu pháo nặng trở thành công việc rất nguy hiểm. Bất ngờ, dây tời bị đứt. Pháo mất lực giữ và bắt đầu trôi xuống. Một pháo thủ khác là Lê Văn Chi bị càng pháo hất xuống vực, còn khẩu pháo tiếp tục mất đà. Trong hoàn cảnh ấy, Tô Vĩnh Diện đã cố gắng điều khiển càng pháo, hướng nó vào vách núi để tạo điểm cản. Ông đã ngăn được khẩu pháo lao xuống vực nhưng bản thân bị bánh pháo đè và hy sinh. Chỉ vài giây hoặc thậm chí ít hơn, nhưng đó là khoảnh khắc có thể phân biệt giữa sự sống và cái chết. Người chiến sĩ đứng trước lựa chọn phải hành động ngay lập tức. Không có thời gian để tính toán dài dòng. Điều khiến câu chuyện trở nên đặc biệt là Tô Vĩnh Diện không đặt sự an toàn của mình lên trước nhiệm vụ. Trong những giây phút cuối, theo lời kể của đồng đội, ông vẫn quan tâm đến khẩu pháo. Câu hỏi “Pháo có sao không?” được nhiều nguồn của Báo Quân đội nhân dân và Bộ Tổng Tham mưu ghi lại như một chi tiết ám ảnh về tinh thần trách nhiệm của người chiến sĩ. Câu hỏi ấy ngắn nhưng chứa đựng một điều rất lớn: trong khoảnh khắc đối diện với cái chết, điều ông quan tâm vẫn là nhiệm vụ chung. Khẩu pháo không chỉ là một vật dụng mà là tài sản chiến đấu của đơn vị, là thứ mà hàng trăm người đã dốc sức đưa qua núi rừng. Cứu được khẩu pháo cũng có nghĩa là giữ lại thành quả của đồng đội và bảo đảm nhiệm vụ tiếp tục được thực hiện. Sau khi Tô Vĩnh Diện hy sinh, tấm gương của ông nhanh chóng lan rộng trong đơn vị và trên chiến trường. Theo tư liệu Quân đội nhân dân, toàn Đại đội 827 đã nghiêm trang thề trước mộ ông, quyết tâm noi gương đồng chí và tiếp tục chiến đấu. Điều đó cho thấy một sự hy sinh có thể tạo ra sức mạnh tinh thần rất lớn cho những người còn sống. Họ không chỉ đau xót trước sự mất mát mà còn biến sự mất mát ấy thành động lực hoàn thành nhiệm vụ. Tô Vĩnh Diện hy sinh khi chiến dịch chưa chính thức mở màn, nhưng ông đã trở thành một phần của lịch sử Điện Biên Phủ ngay từ những ngày chuẩn bị. Câu chuyện ở Dốc Chuối vì vậy không chỉ là câu chuyện về một tai nạn trên đường kéo pháo. Đó là câu chuyện về bản lĩnh, trách nhiệm và sự lựa chọn trong một khoảnh khắc sinh tử. Hơn bảy mươi năm sau, chúng ta vẫn nhắc đến đêm ấy không phải để ca ngợi sự mất mát, mà để ghi nhớ giá trị của lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm của một thế hệ đã sống trong thời đại mà vận mệnh dân tộc đặt lên vai từng người lính.



