Bài viết

ĐÊM BÁO ĐỘNG DƯỚI CHÂN NÚI ĐÁ

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một đêm mưa lạnh nơi biên giới Cao Bằng vang lên tiếng báo động bất ngờ.
Người lính trẻ lần đầu đối diện nguy hiểm thật sự. Khoảnh khắc ấy theo bác suốt cả cuộc đời.

Chiến trường biên giới phía Bắc không phải lúc nào cũng có tiếng súng. Nhưng chính sự im lặng kéo dài mới khiến người lính luôn căng thẳng. Một đêm cuối năm 1980, khi mưa rừng trút xuống không dứt, đơn vị của bác Dũng bất ngờ nhận lệnh báo động.

“Nghe còi báo động là tim tôi đập thình thịch”, bác kể. “Tôi chỉ kịp chụp khẩu súng, đội mũ rồi lao ra vị trí chiến đấu.”

Dưới chân núi đá tai mèo sắc nhọn, cả tổ chiến sĩ tản ra theo đội hình đã được hiệp đồng. Gió rít qua từng tán cây, mưa quất vào mặt buốt rát. Trong màn đêm dày đặc, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng mạng sống.

“Tôi nhớ nhất là cảm giác tai căng ra để nghe từng tiếng động. Lúc ấy không nghĩ gì cao xa, chỉ nghĩ nếu mình lùi thì phía sau là đồng đội”, bác trầm giọng.

Cuộc chạm trán diễn ra trong thời gian ngắn nhưng vô cùng căng thẳng. Sau khi kiểm soát được tình hình, đơn vị trở về chốt trong trạng thái mệt lả. Không ai nói với ai một câu, nhưng trong ánh mắt đều có sự thấu hiểu.

“Đêm đó tôi không ngủ được, nằm nghe mưa mà nghĩ nếu mình chậm một giây thì chuyện gì sẽ xảy ra”, bác kể. Đó là lần đầu tiên bác hiểu rõ ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết nơi chiến trường.

Sau này, mỗi khi nhắc lại, bác vẫn nói: “Biên giới dạy tôi biết quý từng phút bình yên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn