Cựu chiến binh

Đêm bên bờ sông Thạch Hãn

Đêm bên bờ sông Thạch Hãn, gió thổi lồng lộng mang theo mùi phù sa lẫn mùi thuốc súng nồng nặc. Thành ngồi dưới hầm hào, ánh hỏa châu chập chờn soi rõ gương mặt còn vương nét thư sinh nhưng đôi mắt đã rực lên ánh thép. Anh nhìn sang Nghĩa, cậu lính trẻ nhất tiểu đội quê Hải Phòng, người lúc nào cũng cười hồn nhiên dù vừa đi qua trận càn khốc liệt. Nghĩa bảo, cậu nhớ màu hoa phượng vĩ ở phố Cảng đến nao lòng, cái màu đỏ khiến người ta vừa thấy rạo rực, vừa thấy xót xa. Hai anh em hứa với nhau, kh

Ninh Bình26/04/2026Phạm Vũ An Hiếu (Đoàn xã Giao Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng ấy, bầu trời Quảng Trị không có màu xanh của mây mà chỉ có màu xám xịt của khói bom và sắc đỏ rực của lửa đạn. Thành, chàng sinh viên khoa Văn rời ghế nhà trường khi mực trên trang giấy còn chưa kịp ráo, vác trên vai chiếc ba lô con cóc tiến về phía vĩ tuyến 17. Trong túi áo ngực trái của anh, nằm ngay ngắn trên trái tim đang đập nhịp hăng hái của tuổi hai mươi, là một cuốn sổ tay nhỏ ép chặt cánh hoa phượng vĩ đã khô – kỷ vật của ngày chia tay lớp học cuối cấp. Với Thành và những người đồng đội năm ấy, "thời hoa lửa" không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là thực tại nơi màu hoa phượng vĩ đỏ thắm hòa lẫn với màu máu và lửa cháy trên từng tấc đất quê hương.

Đêm bên bờ sông Thạch Hãn, gió thổi lồng lộng mang theo mùi phù sa lẫn mùi thuốc súng nồng nặc. Thành ngồi dưới hầm hào, ánh hỏa châu chập chờn soi rõ gương mặt còn vương nét thư sinh nhưng đôi mắt đã rực lên ánh thép. Anh nhìn sang Nghĩa, cậu lính trẻ nhất tiểu đội quê Hải Phòng, người lúc nào cũng cười hồn nhiên dù vừa đi qua trận càn khốc liệt. Nghĩa bảo, cậu nhớ màu hoa phượng vĩ ở phố Cảng đến nao lòng, cái màu đỏ khiến người ta vừa thấy rạo rực, vừa thấy xót xa. Hai anh em hứa với nhau, khi hòa bình sẽ cùng về Hà Nội, ngồi dưới gốc phượng ven hồ Tây mà uống một ly nước sấu mát lạnh.

Nhưng chiến tranh chẳng bao giờ dịu dàng như lời hứa của những chàng trai trẻ. Trong một trận đánh ác liệt bảo vệ thành cổ, cây phượng già giữa sân trường làng đổ nát bị mảnh pháo chém ngang thân. Những chùm hoa cuối mùa rụng xuống, đỏ rực trên nền đất đen kịt vì thuốc nổ. Nghĩa đã ngã xuống ngay dưới gốc cây ấy, tay vẫn còn giữ chặt lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ. Thành lao đến, ôm lấy đồng đội, nước mắt hòa lẫn với máu và những cánh hoa rơi lả tả. Lúc ấy, anh hiểu rằng tuổi trẻ của thế hệ mình chính là những cánh phượng bị ném vào lửa đỏ, nhưng chính sự hy sinh ấy mới giữ được sắc đỏ vĩnh cửu cho mùa hạ sau này.

Chiến tranh lùi xa, Thành trở về với những vết thương trên da thịt và một khoảng trống trong tâm hồn không gì bù đắp nổi. Mỗi khi mùa hè chạm ngõ, khi tiếng ve bắt đầu râm ran và hoa phượng vĩ lại bùng cháy trên khắp các nẻo đường, anh lại lặng lẽ tìm về nghĩa trang liệt sĩ. Đứng trước nấm mồ của Nghĩa, Thành đặt lên đó một nhành phượng thắm. Anh nhìn sắc hoa đỏ rực dưới nắng vàng, thấy lại gương mặt bạn bè, thấy lại những năm tháng thanh xuân rực rỡ và bi tráng. Thời hoa lửa của họ không bao giờ tắt, nó vẫn cháy mãi như một lời thề son sắt, nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay đã được thắp lên từ chính những trái tim rực lửa năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm bên bờ sông Thạch Hãn | Câu chuyện thời hoa lửa