Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đêm bên hàng rào báo động

Có những trận đánh người ta nhớ bằng tiếng súng. Có những trận đánh lại bắt đầu bằng sự im lặng. Với Nguyễn Công Nhi, cuộc tiếp cận kho xăng ở Phú Bài năm 1972 là một ký ức như vậy.

Nghệ An12/08/2026Chi đoàn Đồng Giai (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mục tiêu nằm phía trước. Nhưng giữa những người lính và mục tiêu là nhiều lớp bảo vệ. Địch bố trí các loại hàng rào báo động. Những cuộn dây thép gai xoắn đôi nằm trong bóng tối. Phía sau những hàng rào ấy là hệ thống dây và những chiếc lon sắt treo lủng lẳng. Một va chạm nhỏ cũng có thể phát tín hiệu báo động.

Đêm ấy, tổ của ông Nhi chỉ có ba người. Không đông người, không có những phương tiện hỗ trợ lớn. Họ tiếp cận mục tiêu bằng sự lặng lẽ của những người lính đặc công.

Mỗi bước chân đều phải được kiểm soát.

Mỗi động tác đều phải thật chính xác.

Mỗi tiếng động đều có thể làm thay đổi tất cả.

Mặt đất như nuốt lấy dấu chân người lính. Những người lính hạ thấp người, gần như hòa vào bóng tối. Họ không nói chuyện. Tiếng thở cũng được ghìm xuống thật khẽ.

Phía trước là hàng rào.

Ông Nhi ép sát người xuống mặt đất và lắng nghe. Trong bóng đêm, ánh đèn từ xa quét qua rồi vụt tắt. Người lính chờ đợi. Có những lúc trong chiến đấu, tiến lên chưa chắc đã là điều quan trọng nhất. Quan trọng hơn là biết chờ đúng thời điểm.

Rồi một dụng cụ nhỏ được rút ra.

Động tác diễn ra chậm.

Chính xác.

Một tiếng động rất nhỏ vang lên, mỏng như sợi tóc.

Sau đó, tất cả lại chìm vào im lặng.

Không có tiếng báo động.

Đó là khoảnh khắc mà nhiệm vụ vẫn còn tiếp tục. Ba người lính tiến vào mục tiêu, hoàn thành công việc rồi rút ra an toàn. Chỉ sau đó, tiếng nổ mới vang lên.

Nếu chỉ nghe kể lại, người ta có thể nghĩ đó là một trận đánh ngắn. Nhưng phía sau sự ngắn ngủi ấy là cả một quá trình căng thẳng. Người lính phải đối mặt với những lớp rào bảo vệ, với nguy cơ bị phát hiện và với khả năng lực lượng cơ động của đối phương xuất hiện bất cứ lúc nào.

Nguyễn Công Nhi kể lại câu chuyện sau hơn nửa thế kỷ. Những ký ức đã có phần phai mờ. Nhiều trận đánh, nhiều địa danh ông không còn nhớ chính xác ngày tháng. Nhưng trận đánh vào kho xăng Phú Bài vẫn được ông nhớ như một lát cắt rõ nét của đời lính.

Điều đặc biệt của câu chuyện không nằm ở tiếng nổ cuối cùng. Nó nằm ở khoảng thời gian trước tiếng nổ ấy. Đó là sự im lặng đến nghẹt thở của ba người lính giữa một hệ thống hàng rào báo động.

Đó cũng là nơi người lính đặc công phải thể hiện sự bình tĩnh của mình.

Trong chiến tranh, lòng dũng cảm không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng việc tiến lên giữa tiếng súng. Đôi khi, lòng dũng cảm nằm trong khả năng nằm yên giữa bóng tối, kiểm soát từng nhịp thở, từng cử động và chờ đợi thời điểm thích hợp.

Ba người lính năm ấy đã làm như vậy.

Họ đi qua những hàng rào bảo vệ.

Họ hoàn thành nhiệm vụ.

Họ rút ra an toàn.

Rồi tiếng nổ vang lên phía sau.

Nhiều năm đã trôi qua. Những hàng rào của chiến tranh giờ chỉ còn trong ký ức. Nhưng với Nguyễn Công Nhi, đêm Phú Bài vẫn còn đó. Một đêm mà mặt đất dường như nuốt lấy dấu chân người lính, nơi ba con người hòa vào bóng tối và bước qua hiểm nguy bằng sự bình tĩnh, chính xác và ý chí của người lính đặc công.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn